Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344182
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4182 lượt.
uôn một lúc tám cô, mười cô như nó, hoặc là xinh đẹp, hoặc là tốt tính, rồi lấy tất cả ưu điểm của họ dồn vào một người để mà nhìn ngắm!”. An Thanh vương càng nói càng hưng phấn.
Lưu Giác nhăn nhó: “Cha, vậy thì cha cũng chặt con làm nhiều mảnh, đông một mảnh tây một mảnh để tám cô, mười cô kia mỗi người nhặt một mảnh? Thực ra, A La...”. Khuôn mặt đẹp của chàng giãn ra trong nụ cười êm dịu, “Nghìn người trong thiên hạ không bằng một A La. Cha à, lòng con không phải đá, không thể chuyển. Lòng con không phải chiếu, không thể cuộn. Bất luận sau này thế nào, con cũng chịu được!”.
An Thanh vương nhìn con trai, khuôn mặt già phấn khởi cười tựa đóa hoa: “Tốt, đàn ông có cái nên làm, có cái không. Cái được, cái mất đều gánh được, chịu được! À, Ly vương đã trao chức đô đốc Phong thành cho Thành Tư Duyệt, con mắt nhìn người của hắn quả không tồi. Ám Dạ... đợi hắn hoàn tất những việc này, cũng nên biến mất”.
Lưu Giác cười hì hì: “Biết rồi, Ám Dạ có gia đình, không thể cả đời là Ám Dạ của vương phủ. Đến khi chàng ta có con, cũng đến lúc để y hưởng niềm vui gia đình, chúng con chẳng phải là anh em rể sao?”.
“Còn nữa, Xích Phong hồi báo, Hạ vương ngay từ mười năm trước đã có tiếp xúc với họ Vương. Đừng coi thường Hạ quốc nhược tiểu, bọn họ luôn có ý đồ mở mang bờ cõi. Thất hồn ngọc dẫn hương chắc chắn do Hạ vương trao cho Vương Yến Hồi. Họ Vương đã đổ, Vương Yến Hồi tự vẫn để lại một nước cờ bí mật cho Thanh vương Lưu Giám, lại thêm anh ta lấy công chúa Khởi quốc, e là ẩn họa không nhỏ. Ta thấy Ly vương không hẳn không biết chuyện, tất cả những chuyện này rất có thể cũng nằm trong dự liệu của chàng ta?”.
Lưu Giác trầm tư hồi lâu, nói: “Con hiểu ý cha, lần này A La được phong công chúa, một tháng nữa gả cho vương phủ, rất có thể hôn lễ của chúng con chính là cơ hội. Con sẽ cho người bảo vệ nàng ấy”.
“Vậy thì tốt, con đến Tùng phong đường để Lưu Anh xem vết thương cho. Ta cần sai bảo vài việc chuẩn bị cho hôn sự”.
Ngày hôm sau, thánh chỉ và lễ vật đồng thời được chuyển đến Lý phủ. Lý tướng cười không ngậm được miệng, tíu tít sai người nhận lễ chuẩn bị lo hỷ sự.
Trong một thời gian ngắn, khắp triều đều biết, Ninh quốc có thêm một vị công chúa, những người chưa gặp A La đều mong được chiêm ngưỡng nhan sắc công chúa Thanh La. Tin nhanh chóng truyền đi, trở thành chủ đề bàn luận mới của Phong thành sau chuyện tân vương đăng cơ.
Minh Châu cũng rất hiếu kỳ, bám lấy Thanh vương Lưu Giám hỏi: “Nghe nói công chúa vừa được phong là tiểu muội của thứ phi Thanh Lôi. Thứ phi dù lãnh đạm, năm xưa cũng không làm gì được nàng ấy, rút cuộc công chúa là người thế nào? So với thần thiếp thế nào?”.
Nhớ lại nhan sắc của A La trong lần nhìn thấy ở Đông cung, lại nhìn đôi mắt Minh Châu, Lưu Giám khẽ buông một câu: “Đến lễ sắc phong nàng khắc biết”.
Thanh Lôi cả ngày âm thầm không nói. Nàng và Lưu Giám đã là phu thê kết tóc, trong hoạn nạn càng thể hiện chân tình, trong lòng cũng biết Lưu Giám có ý đồ đoạt lại vương vị, lấy Minh Châu chỉ là để mượn binh lực của Khởi quốc do vậy trước mặt Minh Châu nàng rất mực ôn hòa. Nhưng nghe tin A La được phong công chúa, nhìn biểu hiện trên mặt Lưu Giám, lòng nàng vẫn trào lên nỗi chua xót.
Lưu Giám mỉm cười quàng tay ôm Thanh Lôi: “Lôi Nhi, lẽ nào không tin ta? Chỉ là, ta thấy tiểu muội của nàng e là làm công chúa không được bình yên mấy ngày”.
Thanh Lôi kinh ngạc: “Điện hạ sao lại nói thế?”.
Lưu Giám mỉm cười bí hiểm: “Hôn lễ của Thanh La sẽ là thời cơ tốt nhất của chúng ta”. “Điện hạ, Thanh Lôi có câu này không biết có nên nói không”. Thanh Lôi ngẩng đầu thận trọng nhìn Lưu Giám, thấy chàng cúi đầu lắng nghe, liền bạo dạn: “Cả nhà chúng ta sống vui vẻ thế này, thực ra cũng không hẳn không phải là phúc, hà tất...”.
“Im mồm! Lôi Nhi bụng dạ đàn bà! Thân nam nhi sống thế này khác nào chết? Huống hồ, trong tay ta có không ít quân bài!”. Trong lúc kích động, ngữ khí của Lưu Giám đã trầm trọng, vẻ tự tin trên mặt chàng khiến Thanh Lôi cảm thấy hình như chàng vẫn là thái tử điện hạ năm xưa.
Thanh Lôi ngây người nhìn khuôn mặt tuấn tú của chàng, thở dài: “Lôi Nhi chỉ nói vậy thôi, cho dù điện hạ làm gì, Lôi Nhi cũng đứng về phía chàng”.
Trong lòng Lưu Giám vốn đã không vui, nghe nàng nói vậy, lại không nén được, mềm giọng: “Đừng quá lo lắng, ta tất có chủ trương”.
Trần quốc Sở Nam vẫn còn lưu lại Phong thành, lấy cớ chiêm ngưỡng phong cảnh Ninh quốc, hàng ngày lang thang đến những chốn vui chơi tửu lầu, trà quán của Phong thành. Anh ta nghe đồn Ninh quốc vừa có thêm một nàng công chúa một tháng nữa sẽ gả cho Bình Nam vương, bất giác nhớ lại nữ nhân bạo gan khác thường, một nụ cười khiến anh ta ngơ ngẩn trong một đêm ở thành Lâm Nam ngày nào, Sở Nam thậm chí cũng không hối hận anh ta đã mất hồn vì nụ cười đó. Miệng nở nụ cười bí hiểm, Sở Nam nâng ly uống cạn, lẩm bẩm: “Không biết có phải vị công chúa đó không?”.
Bảy ngày sau, Ly vương hạ chỉ mở đại yến, sắc phong công chúa, văn võ bá quan cùng phu nhân có thể gặp mặt, Sở Nam cũng được mời.
A La vẫn ở tron