Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344186
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4186 lượt.
thấy những gì đang đến với mình cơ hồ rất... hoang đường! Nàng nhìn Tử Ly, lòng xót xa. Chàng không cam lòng, bây giờ cuối cùng đã hiểu, đã buông tay? Nỗi day dứt do hiểu ra mọi chuyện lại giày vò tim nàng, giống hệt lúc Tử Ly trong đêm tân hôn chạy đến tìm nàng bộc bạch nỗi lòng. Thiên lao u tối... tâm hồn Tử Ly bị nhốt ở chốn này. Chàng tác thành cho nàng và Lưu Giác, nhưng bao giờ chàng mới thật sự thoát ra khỏi thiên lao của chính chàng? A La miễn cưỡng mỉm cười tinh nghịch: “Đại ca đừng hối hận đấy, muội thích nhất cáo mượn oai hùm!”.
Tử Ly cười ha hả: “Vua không thể nói chơi, A La cũng nhất định khiến đại ca hài lòng mới được”.
A La cười, thiên lao dù u tối đến mấy, ánh mặt trời cũng có lúc rọi vào được. Nhưng ánh mặt trời đã vào đến đây, lại không sao xua được nỗi u ám ẩn sâu trong lòng chàng, giống như nụ cười của chàng, vĩnh viễn nhàn nhạt đậu bên khóe miệng, đó là nụ cười ư? Chỉ là một biểu hiện, một biểu hiện cùng với bộ mặt đó, không phải là niềm vui tự đáy lòng.
“Đương nhiên rồi, huynh là đại ca của muội, cũng là người nhà của muội, muội sẽ bảo vệ huynh!”. A La tiếp tục bông đùa. Ngoài tỏ ra vui vẻ ồn ào, nàng không biết phải đối diện thế nào với nỗi đau khổ của Tử Ly. Nàng lè lưỡi, nhăn mặt ngoái nhìn thiên lao sau lưng: “Muội ghét chỗ này”.
Tử Ly cười: “Ta sẽ không bao giờ đưa muội đến đây nữa, thứ lỗi cho đại ca!”.
Tử Ly ngồi một mình trong Ngọc Long cung. Cuối cùng chàng đã đưa ra quyết định, chàng đã hoàn toàn đẩy A La khỏi vòng tay của mình. Từ nay, nàng không thuộc về chàng.
Chàng lấy ra bình rượu ngắm nghía, thong thả uống, rượu vẫn mạnh, cay sộc vào họng, cháy trong ruột. A La, muội đã toại nguyện, muội có vui không? Nhưng, chàng lại thở dài, A La sau này dù có xảy ra chuyện gì, muội nhất định tha lỗi cho đại ca, có quá nhiều bổn phận đặt lên vai đại ca, đại ca là hoàng đế, là hoàng đế của Ninh quốc.
Lưu Giác trở về vương phủ, Lưu Anh nhìn thấy chàng thì ngạc nhiên, phấn khởi reo to: “Chúa thượng không sao rồi ư? Tiểu thư đâu?”.
Lưu Giác mỉm cười: “Nàng ấy không sao, lão vương gia đâu?”.
“Lão vương gia đã biết trước chúa thượng không hề gì, đang đợi chúa thượng trong thư phòng”.
Biết trước không hề gì? Lưu Giác cảm thấy ông già sắp thành tinh thì phải. Đẩy cửa thư phòng, chàng reo lên: “Ông già, con trai ông đau sắp chết đây!”.
An Thanh vương quẳng cuốn sách trong tay, chạy đến: “Sao thế? Con trai?”.
Lưu Giác ngả đầu lên vai ông: “Bị Tử Ly quất ba mươi roi, huynh ấy ra tay không nhẹ tý nào”.
“Ồ, không hề gì, trở về là tốt, trở về là tốt!”. An Thanh vương cười khì khì, thuận tay ôm chàng vào lòng, bàn tay se sẽ vỗ lưng chàng. Lưu Giác rên rỉ: “Ai ôi, ông già! Cha không phải cha ruột của con rồi!”.
“Hừ, nghịch tử! A La của con đâu?”. An Thanh vương không thấy A La, vội hỏi.
Lưu Giác cười hì hì: “Tử Ly đã nhận A La là nghĩa muội, phong làm công chúa, một tháng nữa sẽ đích thân làm chủ hôn gả A La cho con!”.
An Thanh vương không nói gì, ngước mắt nhìn con trai, mặt tối sầm, không còn nụ cười hiền từ thường ngày: “Vậy mà con vẫn cười được?”.
Lưu Giác thôi cười, nghiêm nghị: “Cha, Tử Ly không đưa A La vào suối băng, huynh ấy lựa chọn chịu hình phạt long biện. Con quả thực rất khâm phục. Chuyện này... Tử Ly là hoàng đế, chúng ta không nên đòi hỏi quá khắt khe với người ta, đúng không?”.
An Thanh vương hạ giọng hỏi: “Con trai, cái giá này, con tình nguyện gánh lấy?”.
“Cha à, con tình nguyện! Tử Ly là hoàng đế, bất luận vì A La hay vì muốn để con suốt đời chịu ơn đức huynh ấy. Tử Ly... từ nay hàng năm đều phải chịu đựng đau đớn giày vò thân xác bởi hậu quả của cực hình long biện. Cái giá đó Tử Ly cho là đáng, con cũng không phải là người vong ân phụ nghĩa”. Lưu Giác nghiêm túc trả lời.
“Con trai, con hiểu thì tốt, cha chỉ nhắc con một câu. A La được phong công chúa vào lúc này là có nhiều nghi ngại, danh phận này e là không bình yên”. An Thanh vương thầm tán thưởng Tử Ly tìm biết cách để củng cố vững chắc đế vị của mình, cũng khâm phục dũng khí chịu đựng cực hình long biện của chàng, chàng quả xứng với ngai báu này. Đồng thời ông cũng có dự cảm mơ hồ bất an trước việc làm này của tân vương. Ông nhìn Lưu Giác, con trai ông chọn cô dâu này sao mà khổ thế? An Thanh vương nheo mắt, con trai năm nay hai mươi lăm tuổi, đường đường khí phách nam nhi, mắt mũi nét nào ra nét đó, thần thái này sao càng nhìn càng giống mẹ nó? Ông ngây ra nhìn, mắt lim dim suy nghĩ, riêng cái tên Bình Nam vương, chỉ cần đánh tiếng e là bao bậc danh gia Phong thành có con gái tới tấp cầu thân, chọn lựa hoa mắt! An Thanh vương có phần xót xa thương con trai số khổ, đột nhiên nói: “Hay là chúng ta không chọn A La? Đằng nào cha cũng không ưa Lý tướng!”.
Lưu Giác nghe vậy sững người, vẻ giận dỗi: “Ông già, chuyện này đâu phải... nếu có thể nói không lấy là không lấy, hà tất con phải vất vả vào cung đưa nàng đi?”.
“A La kể cũng tốt, cha cũng thích nó, nhưng sau này... nếu nói nó xinh đẹp, nhìn lâu cũng chỉ như đóa hoa, tính tình cũng tốt. Hay là ta cưới cho con l