Từng Có Một Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh
Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344183
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4183 lượt.
g điện Ngọc Hoa. Nghe tin nàng được Tử Ly nhận làm nghĩa muội, phong làm công chúa, ban hôn cho Bình Nam vương, Cố Thiên Lâm lòng lại tràn hy vọng, muốn tiếp cận A La.
Đối với Cố Thiên Lâm, A La luôn cảm thấy có điều áy náy, nhìn thấy vẻ buồn thảm trong mắt nàng, luôn muốn làm điều gì cho nàng. Một hôm, A La bất chợt nghĩ đến thiên “Trường môn oán phú(7)” của Trần A Kiều thời Hán mà nàng đã đọc và lén chép lại, nhưng vẫn chưa có cơ hội đưa cho Cố Thiên Lâm.
Tử Ly sắc phong cho nàng, còn mở tiệc, muốn nàng xuất hiện với thân phận công chúa, khiến A La thấy hơi bất an, luôn cảm thấy quá phù phiếm phô trương. Còn Tử Ly lại cười dịu dàng: “Không để phu nhân văn võ bá quan nhìn thấy công chúa xinh đẹp, đại ca quả thật không cam lòng”.
Câu nói ấy khiến A La bật cười. Nàng cũng rất muốn bù đắp cho Tử Ly, liền nhận lời.
Cố Thiên Lâm khẳng khái nhận trách nhiệm trang điểm cho A La. Nàng nói đùa Tử Ly: “Vương thượng hãy đợi chứng kiến bá quan nhìn thấy công chúa của chúng ta, con mắt sẽ nổ thế nào”.
Tử Ly cười lớn: “Vậy thì phiền hoàng hậu vất vả. Nếu được như lời hậu nói, quả nhân sẽ trọng thưởng!”.
“Ồ? Thần thiếp có thể bạo gan hỏi một câu, vương thượng định ban thưởng gì cho thần thiếp?”.
Tử Ly nhìn nàng: “Quả nhân sẽ hòa một khúc tiêu cầm với hoàng hậu được không?”.
Cố Thiên Lâm ngạc nhiên sung sướng, chàng có ý gì? Lẽ nào chàng... Mặt nàng vụt đỏ, cúi người hành lễ: “Thần thiếp mong chờ tiếng tiêu của vương thượng”.
Nhìn Cố Thiên Lâm rảo bước khỏi ngự thư phòng, Tử Ly thôi cười, ánh mắt lộ vẻ đau khổ. Chàng sao không biết tâm tư Cố Thiên Lâm, chàng sao không hiểu ánh mắt của Cố tướng và Cố Thiên Tường. Sống với hoàng hậu đã ba năm, nhưng vẫn chưa có người nối dõi, sao có thể được? Ninh quốc cũng cần người kế thừa ngôi báu. Chàng ngồi trên ngai vàng cười đau khổ, đây là sự bất lực của bậc đế vương! Với người mình yêu lại phải công khai phô ra sắc đẹp của nàng, phơi bày trước những con mắt tham lam; đối với người mình không yêu, lại phải tỏ ra ân cần chiều chuộng để nàng sinh con cho mình.
A La... Tử Ly bỗng hơi hối hận, không muốn để nàng xuất hiện trước mọi người. Nhưng thánh chỉ đã ban, không cho phép chàng hối hận. Tử Ly thở dài, thì thầm: “Phụ hoàng, Tử Ly làm vậy là đúng hay sai?”.
Sau khi tắm nước thơm, các cung nữ choàng lên người A La chiếc váy thêu phượng thất bảo. Đây là triều phục mùa hè của công chúa Ninh quốc. Nền sa màu hồng nhạt, sau lưng là một con chim phượng hoàng thêu chỉ vàng gắn vô vàn những viên ngọc nhỏ, đang giương cánh như sắp bay lên, lại còn bảy chiếc đuôi phượng thêu trên đuôi váy dài ba thước kéo lê trên đất, khi bước đi, cánh phượng dập dờn như sắp bay, sống động như thật. Còn chưa vấn tóc cho A La, Cố Thiên Lâm đã nhìn đến ngơ ngẩn, mỉm cười: “Thì ra tiểu muội lại đẹp mê hồn đến thế!”.
A La đỏ mặt: “Thiên Lâm tỷ tỷ lại đùa muội rồi, muội nên trang điểm như cũ thì hơn”.
“Không được!” Cố Thiên Lâm cười, ấn nàng ngồi trước đài gương, “Ta và vương thượng đã có hẹn, nếu muội khiến cho toàn điện sững sờ, vương thượng, sẽ... sẽ rất vui”. Nói xong mặt nàng chợt đỏ bừng.
“Đại ca hẹn gì với tỷ?”. A La nhìn gương mặt ửng hồng của Thiên Lâm hỏi.
Cố Thiên Lâm hơi cúi đầu, dũng cảm nói: “Vương thượng sẽ hòa tấu tiêu cầm với ta!”.
A La cười khúc khích: “Vì khúc tiêu cầm đó, A La cũng nên trang điểm thật đẹp mới được”. Nói xong nàng ngồi thẳng ngay ngắn, lòng thầm cầu mong Tử Ly sớm nhìn thấy ưu điểm của Cố Thiên Lâm, cầu cho chàng được hạnh phúc.
Di Tâm điện lại mở đại yến, phu nhân của văn võ bá quan tụ tập ở ngự hoa viên chờ đợi xem mặt tân công chúa, sau khi nàng ra mắt bá quan.
Lần thứ hai Sở Nam bước vào Di Tâm điện, anh ta đưa mắt nhìn quanh, không thấy Bình Nam vương Lưu Giác. Thì ra Tử Ly đã có chỉ, để Lưu Giác khỏi thấy khó xử, chàng không tham dự tiệc. Lưu Giác đành dặn dò Thành Tư Duyệt chú ý theo dõi mọi động tĩnh.
Giờ Thân, tiếng chuông ngân vang, Ly vương giá đáo, bá quan khấu đầu. Nhiều người sắc mặt đã có vẻ sốt ruột ngóng chờ,
Tử Ly mỉm cười: “Hôm nay mở tiệc mời bá quan và Sở Nam vương tử, chính là vì công chúa Thanh La vừa được quả nhân sắc phong. Trước khi đăng cơ, quả nhân không may lâm nạn, công chúa xả thân cứu mạng, cho nên ta đã nhận nàng là nghĩa muội, sắc phong công chúa. Hôm nay mở tiệc là để công chúa ra mắt tân khách cùng văn võ bá quan, truyền chỉ, mời công chúa!”.
Nội thị hô to: “Truyền hoàng hậu, công chúa vào điện!”.
Cùng với tiếng hô, hoàng hậu Cố Thiên Lâm thân chinh khoác tay A La khoan thai tiến vào Di Tâm điện. Hai người - một người mình vận triều phục thêu con chim phượng hoàng vàng chói, một người nền váy màu hồng nhạt, dưới ánh nến huy hoàng, hai con chim phượng hoàng dập dờn giương cánh như sắp bay. Cố Thiên Lâm quốc sắc thiên hương, khí độ phi phàm. A La kiều diễm bẩm sinh, nhan sắc khuynh thành. Trên búi tóc đen mướt cuốn cao cài chiếc trâm vàng hình phượng hoàng ngậm ngọc. Hai chuỗi ngọc lộng lẫy rủ xuống từ hai cánh chim