Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341696
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1696 lượt.
ư rất ít nói những lời lẽ như thế này, có lẽ giống như thề ước, nói ra nhiều, lại giống như mất đi hiệu lực, thỉnh thoảng nói một lần, lại khiến lòng người rung động.
Đi năm phút thì tới bãi đỗ xe, Triệu Thừa Dư đưa tay xoa khuôn mặt lạnh lẽo của cô, nhìn hai bên, rất nhanh cúi đầu hôn cô mấy cái, lúc này mới thở dài ngẩng đầu lên.
“Mấy ngày này, có ngày nào rảnh không?”
“Lẽ ra hôm nay đi nhà bà nội, bây giờ chuyển sang ngày mai, không chừng chẳng có lúc nào rảnh.” Cố Hàm Ninh thấy con mắt đen láy của Triệu Thừa Dư chăm chú nhìn cô, tay cầm tay cô vẫn chưa buông ra, trong lòng đột nhiên có chút không nỡ: “Cũng không còn mấy ngày.”
“Ai. Đúng vậy. Chỉ có thể đợi đến mùng sáu.” Triệu Thừa Dư dùng bàn tay ấm áp của mình sưởi ấm khuôn mặt lạnh giá của Cố Hàm Ninh, “Anh đi đây. Về đến nhà, anh sẽ gọi điện thoại cho em.”
“Ừ.” Cố Hàm Ninh dừng chân, thơm một ngụm lên cằm anh, lúc này mới mỉm cười lùi lại: “Lái xe cận thận.”
Buổi tối mùng năm tháng giêng, Cố Hàm Ninh sớm đi nghỉ, nhưng lăn qua lộn lại, ngủ không được.
Quà cáp để tặng sáng mai để trong phòng khách, Diêu Tuệ Nhã kiểm tra cận thận một phen, mới yên tâm đi lên lầu. Tuy biết ngày mai hẳn không có vấn đề gì, nhưng Cố Hàm Ninh vẫn không ngủ được. Cô đặt tay ở ngực, cảm nhận được tim mình đập nhanh hơn chút, biết mình không khỏi lại bắt đầu căng thẳng rồi.
Bởi vì coi trọng, cho nên để ý. Cô rất muốn để lại ấn tượng tốt với cha mẹ của Triệu Thừa Dư trong lần gặp mặt đầu tiên này.
Cố Hàm Ninh không biết mình ngủ thiếp đi lúc nào, hôm sau, tỉnh dậy đã là tám giờ, cô xuống lầu liền thấy Triệu Thừa Dư đứng dậy, khóe môi cong cong nhìn về mình.
“Sao anh đến sớm vậy?” Cố Hàm Ninh có hơi kinh ngạc, tâm trạng hơi buông lỏng.
“Tỉnh ngủ liền tỉnh luôn, dứt khoát đến đây hơi sớm.” Triệu Thừa Dư đi tới, cầm tay Cố Hàm Ninh, nhưng rất nhanh lại buông ra.
“Ninh Ninh, đến ăn sáng.” Cố An Quốc bưng bát đũa đi ra từ phòng bếp, nhìn thấy con gái và Triệu Thừa Dư đứng gần nhau cười yếu ớt, mi tâm hơi nhíu không thể nhận ra.
“Thừa Dư, cháu cũng ngồi ăn đi, cháo táo đỏ ăn ngon lắm đấy!” Diêu Tuệ Nhã cũng đi ra từ phòng bếp, cười tiếp đón: “Ninh Ninh, đến ăn nhanh lên, Thừa Dư đã đợi lâu rồi đấy.”
“Là do cháu tới sớm.” Triệu Thừa Dư cười trả lời Diêu Tuệ Nhã, quay đầu lại nói với Cố Hàm Ninh: “Cứ ăn từ từ, không cần phải gấp. Dù sao chúng ta đến ăn trưa.”
Cố Hàm Ninh thấy mẹ mình còn nhiệt tình hơn cả cô, bất đắc dĩ lắc đầu, lúc đi qua người Triệu Thừa Dư, đến gần, nhẹ giọng nói: “Mẹ em còn căng thẳng hơn em. Hôm qua, còn muốn dẫn em đi tiệm thẩm mỹ đấy!”
“Đủ xinh rồi.” Triệu Thừa Dư cũng nhẹ giọng trả lời, nhìn thấy Cố Hàm Ninh nhếch môi lên, đôi mắt sáng ngời, còn rực rỡ hơn so với ánh nắng bên ngoài.
Cố Hàm Ninh quay đầu đi, tránh ánh mắt nóng rực của Triệu Thừa Dư, rồi mới đi qua, chậm rãi ăn sáng, động tác chậm chạp giúp cô tỉnh táo.
Nhà Triệu Thừa Dư còn ở tiểu khu cũ, căn nhà ở Giang Nam Xuân Thành được được lắp đặt đầy đủ thiết bị, định nửa năm nữa sẽ dọn vào. Lúc Triệu Thừa Dư mở cửa ra, Triệu Vĩ Đình và Lâm Nguyệt đứng ở cạnh cửa vào phòng ăn, tuy là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng thật ra cô đã nhìn thấy ảnh của ba mẹ nhà họ Triệu, đoạn liếc mắt nhìn sang, hai người còn nghiêm túc hơn so với trên ảnh.
“Cô chú, chúc mừng năm mới.” Cố Hàm Ninh cẩn thận nói, trong lòng cảm thấy còn căng thẳng hơn so với việc một mình bàn bạc chuyện làm ăn hồi xưa.
Niềm vui
Ba Triệu Vĩ Đình của Triệu Thừa Dư là hiệu trưởng của đại học N, mẹ Lâm Nguyệt là quản lý trưởng của thư viện thành phố N. Ngày xưa ở thành phố N, Triệu Vĩ Đình chỉ là một giảng viên bình thường, Lâm Nguyệt cũng chỉ là một nhân viên quản lý bình thường làm trong thư viện, Triệu Vĩ Đình có thời gian rảnh đều chạy đến thư viện, sau một thời gian qua lại hai người cảm đều thấy vừa ý nhau. Triệu Thừa Dư nói, hai ngươi quen biết mến nhau rất lãng mạn. Nhưng Cố Hàm Ninh nhìn ba mẹ nhà họ Triệu đeo kính đen tỏ vẻ nghiêm túc trước mặt, thật sự không thể tượng tưởng được bọn họ lãng mạn thế nào, nhưng mà đây không phải điều quan trọng, quan trọng là… hôm nay, cô phải biểu hiện là một người khéo léo, trang nhã, để lại ấn tượng tốt trong lần gặp mặt đầu tiên này trong mắt ba mẹ của Triệu Thừa Dư.
Cố Hàm Ninh vừa vào cửa đã thấy rõ Triệu Vĩ Đình đeo tạp dề, trên tay còn cầm cái xẻng xào, Lâm Nguyệt cũng đeo tạp dề, nhưng tay lại sạch sẽ, thấy Cố Hàm Ninh vào cửa, hai người chỉ đơn giản gật đầu: “Ừ. Mau ngồi xuống trước đi.” Nói xong, Triệu Vĩ Đình lại nghiêm mặt, một lần nữa vào bếp, Lâm Nguyệt cũng chỉ gật đầu, lên tiếng: “Thừa Dư, con đi pha trà đi”, liền đi vào theo.
“Thấy chưa, ba mẹ anh rất thích em đó.” Triệu Thừa Dư cười, nhẹ giọng chỉ chỉ phòng bếp.
“Ách, anh nhìn đâu ra thế?” Cố Hàm Ninh kinh ngạc, không hiểu rõ từ đâu mà Triệu Thừa Dư rút ra kết luận này.
“Em xem, ba mẹ anh đều đi từ phòng bếp ra để chào đón em, không phải đã chứng minh họ thực sự chờ mong em đến sao?” Triệu Thừa Dư nắm tay Cố Hàm Nin