Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341693
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1693 lượt.
nóng rực khó nhịn dưới sự dẫn dắt của anh…
Nửa giờ sau, Cố Hàm Ninh thấy tay mình mỏi đến mức không thể nhấc lên nổi, cô cắn răng, ngẩng đầu hạ giọng nói: “có ổn không?”
“Ừ.” Triệu Thừa Dư tựa người trên ghế sô pha đôi, đầu ngẩng cao, hơi nhắm mắt, một tay luồn vào mái tóc đen mềm mại của cô, kiềm chế từng đợt kích thích.
“Tay em đau rồi.” Cố Hàm Ninh chu môi, nũng nịu: “Thực ra, em không sao…”
“Như vậy…cũng được rồi…” Triệu Thừa Dư thở mạnh, giọng nói phát ra cũng pha lẫn hơi thở động tình nồng đậm. Cố Hàm Ninh nghe cũng cảm thấy bản thân dâng lên một luồng khô nóng, cô cắn răng, động tác nhanh hơn, mãi đến khi Triệu Thừa Dư không nén được, cổ họng phát ra tiếng than nặng nề, cả người run lên, cánh tay chậm rãi buông xuống dưới.
Cố Hàm Ninh cũng phát ra tiếng kêu nhỏ: “Ai da, sao anh không nói trước một tiếng! Qủy chán ghét! Thật đáng ghét!”
Cố Hàm Ninh tức giận, dùng sức lau chùi chất lỏng sền sệt màu trắng dính trên tay, trên mặt: “đáng ghét” Cố Hàm Ninh chỉ ngón tay, chọc một nhát vào bộ phận đã mềm nhũn kia, lúc này mới chạy nhanh vào phòng tắm rửa ráy.
Triệu Thừa Dư đi vào phòng tắm, nhìn thấy Cố Hàm Ninh đang nhíu mi rửa ráy, cong khóe môi lên, nhẹ nhàng ôm cô từ phía sau, nghiêng đầu hôn lên trán cô, Cố Hàm Ninh không ngẩng đầu, dùng khủy tay đẩy Triệu Thừa Dư đang dán vào mình ra.
Triệu Thừa Dư cười khẽ, hơi thở sung sướng nhẹ nhàng thổi vào tai Cố Hàm Ninh, mang đến một luồng nóng rực chưa tiêu tan: “Nếu không thì giúp anh rửa đi? Hơi dính.”
Cố Hàm Ninh dừng một chút, đỏ mặt, quay đầu trừng anh: “Tự mình rửa đi.”
“Được rồi.” Triệu Thừa Dư lùi một bước ra sau, giọng điệu hơi tiếc nuối: “Hôm nay thế là được lắm rồi, lần sau, em giúp anh rửa nhá.”
Qua lần này, Triệu Thừa Dư thật lòng cảm thấy đã khám phá ra một niềm lý thú mới, kể ra cũng thú vị.
“Xí” Cố Hàm Ninh đáp trả.
Đối chọi
Cố Hàm Ninh trong lòng nhẹ giọng thở dài, bắt đầu hối hận vì xúc động mà nhận lời Triệu Thừa Dư, cô hơi cúi đầu, khóe môi lộ ra một tia cười nhạt, thoạt nhìn rất lễ phép lịch sự, thật ra trong lòng đang bắt đầu cảm thấy bực bội. Cô ngồi trên sô pha đôi, Lỗ Tĩnh Nhã ngay ngắn ngồi đối diện cô, sự kinh hãi lúc vừa gặp đã biến mất, cô ta ngồi một bên, bóc vỏ quýt, thoạt nhìn thảnh thơi hơn so với Cố Hàm Ninh.
Cũng phải, Lỗ Tĩnh Nhã thường xuyên tới, mà hôm nay cô mới đến lần đầu, tự nhiên sẽ giống như một người khách xa lạ.
Phòng khách rất yên tĩnh, bọn họ coi như là những người khách đầu tiên, chủ nhà là cả nhà họ Lâm, ông ngoại bà ngoại Triệu Thừa Dư đều không ở nhà, cả nhà bác hai của Triệu Thừa Dư vừa đến hầu như đi cả, chỉ còn lại Lỗ Tĩnh Nhã cùng theo tới, Lâm Thành cũng đi tìm Lâm Chính rồi.
Ông bà ngoại của Triệu Thừa Dư đang đi tản bộ ở công viên gần nhà, Triệu Thừa Dư đi đón ông bà rồi, mà Cố Hàm Ninh lại bị Lâm Nguyệt giữ lại, vốn là có ý tốt, nhưng khi Lâm Nguyệt vào bếp phụ giúp, sau đó nhà bác hai của Triệu Thừa Dư đến, Cố Hàm Ninh cảm thấy dày vò rồi.
“Hàm Ninh” Đang lúc Cố Hàm Ninh do dự không biết có nên ra ngoài hít thở không khí hay không, thì bên cửa đã vang lên giọng nói quen thuộc, cô thở phào, trên mặt nở một nụ cười nhẹ, đứng dậy, xoay người, Triệu Thừa Dư đỡ một bà cụ đi tới, đôi mắt sáng ngời nhìn cô thật sâu, rồi mới nở nụ cười.
“Hàm Ninh, cháu cũng người thành phố N phải không?” Hiển nhiên là bà cụ Lâm cảm thấy hứng thú với Cố Hàm Ninh lần đầu gặp hơn, cười tủm tỉm nhìn Cố Hàm Ninh và Triệu Thừa Dư ngồi với nhau.
“Đúng vậy, bà ngoại.” Cố Hàm Ninh cố gắng thẳng lưng, cố gắng ra dáng nghiêm chỉnh.
“Cháu với Triệu Thừa Dư quen nhau như thế nào?” Ánh mắt của bà cụ Lâm sau cặp kính sáng ngời, mang theo ý cười, giống như ánh mắt của Triệu Thừa Dư, không khỏi khiến Cố Hàm Ninh cười nhẹ.
“Chúng cháu học chung một trường đại học, hôm nhập học thì quen nhau, sau đó là từ làm bạn đi lên.” Tuy rằng, Triệu Thừa Dư đã sớm biết cô, nhưng nói chính xác ra, vào ngày nhập học cô mới chính thức biết Triệu Thừa Dư.
“Tốt, tình cảm học trò đơn thuần, không phức tạp như trong công việc. Vậy, các cháu cũng đã quen nhiều năm rồi ha?” Trước đây bà cụ Lâm có hỏi Triệu Thừa Dư vài lần, nhưng anh trả lời hoặc là sơ sài, hoặc là úp úp mở mở, vẫn là cô bé này tốt, nói chuyện nhẹ nhàng thoải mái.
“Các cháu cùng học đại học, vậy thì cũng biết Tĩnh Nhã rồi?” Lỗ Cầm ngồi một bên nghe chói tai, không khỏi nói chen vào, Lỗ Tĩnh Nhã nhìn đĩa hoa quả trên bàn trà, giống như không quan tâm mọi người đang nói cái gì.
Triệu Thừa Dư hơi nhíu mi, tay đang vuốt bàn tay Cố Hàm Ninh dừng lại một chút.
“Đúng vậy, từng gặp trong trường ạ.”
“Tĩnh Nhã nhà bác từ nhỏ có quan hệ tốt với Thừa Dư, cháu đi theo Thừa Dư nhất định thường xuyên gặp Tĩnh Nhã nhỉ?” Lỗ Cầm quay đầu nhìn cháu gái mình, trong mắt nồng đậm ấm áp.
“Cháu chỉ gặp hai ba lần, bình thường thì không thấy.” Cố Hàm Ninh nhếch môi, nhìn Lỗ Cầm đang tươi cười thì cứng lại, mắt híp lại.
“Hàm Ninh, năm nay cháu bao nhiêu tuổi, bà trông còn ít hơn Thừa D