Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341699
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1699 lượt.
ấy hơn thì tối thứ sáu tuần này mở chương trình “Tiểu hà tiêm tiêm” của trường bọn con ra mà xem, có đưa tin về anh ấy đó,” Nói đoạn, cô lại tỏ ra vô cùng đắc ý: “Chương trình lần này là con tự thu thập tài liệu, tự biên tập ra đấy!”
Triệu Thanh Vân và Bắc Dã Thanh Vũ anh liếc em một cái, em nhìn anh một cái, cả hai đều im lặng không nói câu nào.
Đến lúc phục hàng mang mấy món ăn lên, Triệu Tử Mặc lại theo thói quen mà bỏ mấy thứ mình không thích ra, ví dụ như đậu tương trong thịt bò, hoặc ví dụ như mấy sợi măng trong món gà hầm thuốc bắc (*)…
(*) Ờ, thực ra là chỉ gà hầm thuốc thôi, nhưng đọc không thuận, với lại ở mình có món gà hầm thuốc bắc, cho nên mình cho cái chữ “bắc” vô luôn.
Triệu Thanh Vân lên tiếng nhắc nhở: “Triệu Tử Mặc! Không được kén ăn! Nếu không thích thì đừng ăn món đó nữa!”
Gắp lấy một miếng thịt bò, Triệu Tử Mặc âm thầm oán thán trong lòng, sao thịt bò thì ít, mà đậu tương lại nhiều quá thế này? Cả món gà hầm thuốc bắc kia cũng thế, mới động đũa vào đã gắp ra được nào măng là măng rồi!
Triệu Tử Mặc bĩu bĩu môi, sau đó…
Cô đẩy bát cơm của mình sát lại bát cơm của Cố Thành Ca, rồi mới bất mãn lên tiếng: “Thấy chưa, em đã nói là tính anh với tính ba giống hệt nhau mà.” Cô vừa nói, vừa gắp toàn bộ đậu và măng trong bát mình sang bát anh, lại vô tội nhìn về phía bố già đại nhân: “Ba, con đâu có kén ăn, là do anh ấy không gắp được thức ăn mà!”
Bởi vì tay phải đang bị thương, Cố Thành Ca chỉ có thể ăn được bằng tay trái, tuy không đến mức chật vật lắm, nhưng cũng không được linh hoạt như ngày thường.
Anh không nói gì, chỉ yên lặng ăn số đậu và măng cô đẩy sang bát mình.
Triệu Thanh Vân làm gì mà chẳng nắm rõ thói quen của cô con gái trong lòng bàn tay cơ chứ, ông quay sang nhìn Cố Thành Ca: “Đừng có nuông chiều nó quá, càng ngày nó lại càng vô pháp vô thiên (*).”
(*) “Vô pháp vô thiên”: đại khái là coi trời bằng vung, ngang ngược không kiêng nể gì.
Cố Thành Ca ngừng đũa lại, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, từ tốn đáp lời ông: “Chú Triệu, được nuông chiều cô ấy, là vận may của cháu.”
Triệu Thanh Vân nhìn anh một cái, chẳng nói gì thêm nữa.
Bắc Dã Thanh Vũ hơi cười cười, cũng hoàn toàn không lên tiếng.
Đến lúc ăn cơm xong, bốn người cùng chuẩn bị ra về, Triệu Thanh Vân mới dặn dò cô con gái cưng: “Tối nay không cần về chúc mừng sinh nhật mẹ con đâu.”
Triệu Tử Mặc cười hê hê đầy gian ác: “Biết rồi, quấy rầy thế giới riêng tư của hai người chứ gì!”
Bắc Dã Thanh Vũ vừa vân vê khuôn mặt Triệu Tử Mặc, vừa nghiêng đầu nói với người đứng bên cạnh: “Sau này nếu có thời gian thì cùng A Mặc về nhà chú dì ăn cơm nhé.”
Cố Thành Ca gật đầu đồng ý.
Ý tứ đã quá rõ ràng kia, chẳng phải là anh đã nhận được sự tán thành của hai bậc phụ huynh rồi thì là gì!
“Thị trưởng Triệu!” Đột nhiên gần đó truyền đến một tiếng gọi lớn, chỉ thấy Vương Cức Chính đang từ một dãy ghế khác bước lại gần, mà người đi cùng ông ta lúc này, không ai khác chính là giáo sư Trình Tấn Nam của khoa Luật.
Triệu Thanh Vân cũng dừng cước bộ: “Cục trưởng Vương.”
Mấy người lớn nói chuyện với nhau, toàn là bàn việc lớn cả, Triệu Tử Mặc và Cố Thành Ca đành quay sang bắt chuyện với giáo sư Trình Tấn Nam.
Hàn huyên được mấy câu, ánh mắt của Vương Cức Chính đột nhiên như có như không xẹt qua Cố Thành Ca, ông hào hứng quay sang hỏi người đang đứng bên cạnh anh: “Mặc nha đầu đi với người khác như thế kia, chẳng lẽ không thích A Diễn nhà bác nữa rồi à?”
Triệu Tử Mặc cười hì hì: “Bác Vương, là A Diễn nhà bác thấy cháu chướng mắt thì có, cháu đành phải đi tìm tình yêu chứ biết làm sao.”
Nói thêm được mấy câu nữa, Vương Cức Chính và Trình Tấn Nam tạm biệt mọi người rồi đi, nhìn bóng lưng xa xa của hai người họ, Triệu Tử Mặc nghi hoặc nhủ thầm: “Sao bác Vương và giáo sư Trình lại đi với nhau nhỉ?”
Hai người đó, chẳng phải không có quan hệ gì hay sao?
Trời ơi, mọi chuyện sao mà ngày càng thay đổi đến chóng mặt thế này?
Bắc Dã Thanh Vũ lên tiếng, thay cô giải đáp hết mọi thắc mắc trong lòng: “Vì em gái Vương Dục Hoa của cục trưởng Vương, chính là vợ của giáo sư Trình Tấn Nam mà.” Nói đoạn, bà lại không nhịn nổi cảm khái: “Vương Dục Hoa ốm nặng, đã mất lâu rồi, không ngờ tình cảm em rể anh vợ vẫn còn thân thiết đến nhường này!”
Cần em cả đời.
Ngày hôm sau khi Cố Thành Ca đến sở vụ luật, tầm vào lúc mười giờ, đột nhiên gặp được hai vị cảnh sát phụ trách vụ tai nạn lần này của anh, mà hai người này, đến đây để mang theo một tin tốt, một tin xấu.
Tin tốt là, cảnh sát đã bắt được tên hung phạm gây án vào tối hôm đó; còn tin xấu thì, hung thủ không ai khác chính là kẻ được người trong vụ kiện tụng thuê mướn để đi hành sự, nhưng có điều, người đó chẳng phải thuộc vụ kiện kinh tế Tề Lỗi đang thụ lí, mà là người của vụ Lương Tích Côn.
Bởi thế cho nên, vụ tai nạn xe ngày hôm đó, đích thực là nhắm vào Cố Thành Ca, chỉ có điều lúc ấy Tề Lỗi giành lái xe, thế là cái màn ám hại đó chẳng khác nào quýt làm cam ch