XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341700

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1700 lượt.

ịu.
Sau khi hai vị cảnh sát kia đã cáo từ, Cố Thành Ca mới nghiêm túc xem xét lại toàn bộ sự việc hết một lượt.
Vụ án lần trước Lương Tích Côn đã bị kết án năm năm tù giam, nhưng rồi may nhờ có Cố Thành Ca anh đứng ra giúp đỡ, cuối cùng tội của Lương Tích Côn chỉ còn là “gây tử vong ngoài ý muốn” nên mức án xuống thành ba năm tù có thời hạn, có điều vụ án này, Lương Tích Côn vẫn thua bên nguyên cáo.
Giọng cục trưởng Tô từ phía bên kia điện thoại truyền tới: “Vụ án của Phó Khinh Chước có tiến triển mới rồi, trước mắt tôi không tiện nói ra đây cho cậu, giờ cậu cứ đi gặp Lương Kính trước đã, dặn thằng bé phải cẩn thận một chút. Ngoài ra cậu cũng phải tự bảo vệ an toàn cho mình đấy.”
Trong lòng Cố Thành Ca lại càng dấy thêm nỗi nghi ngờ: Tại sao lại có người muốn làm hại đến Lương Kính?
Bắt một chiếc taxi đến công ty phần mềm CC, cậu nhóc Lương Kính sau khi nghe anh nhắc nhở như thế, cũng chỉ thận trọng gật đầu, rồi mới nói: “Cố ca ca, thực ra không cần anh nói thì em cũng biết rồi. Tối hôm đó ở sở cảnh sát, ba dặn em nhất định phải chú ý an toàn.”
“Trừ lần đó ra, ba em có nói gì với em nữa không?
Lương Kính lắc đầu: “Không đâu”, rồi dừng một lát, cậu nhóc lại tiếp: “Nhưng em biết ba đang giúp đỡ cho bên phía cảnh sát chống tội phạm ma tuý. Có một lần em nghe ba báo cho cảnh sát biết về địa điểm giao dịch thuốc phiện…”
Nghe đến đây, hình như Cố Thành Ca đã hiểu.
Đến lúc về thì cũng đã gần trưa, trên đường đi anh nhận được điện thoại của Triệu Tử Mặc, giọng nói đầy gấp gáp lo âu của cô truyền tới từ đầu kia điện thoại: “Thành Ca, anh đi đâu rồi? Em đến chuẩn bị cơm trưa cho anh, đang ở trước cửa nhà anh này.”
Tới khi anh về đến nơi, Triệu Tử Mặc mới nhìn anh bằng một cặp mắt đầy vẻ đau lòng oán thán: “Anh bị thương như thế mà không thèm ở nhà nghỉ ngơi là sao!”
“A Mặc ngốc, anh không sao.” Cố Thành Ca nhẹ nhàng vuốt ve mơn trớn mái tóc cô, mở cửa bước vào nhà: “Em vẫn còn đang đi học, đừng có chạy tới chạy lui như vậy hoài, anh có thể gọi cơm ngoài được mà.”
Triệu Tử Mặc tung ta tung tăng bước theo anh vào nhà: “Không sao đâu, chiều nay hai giờ em mới có tiết học mà, còn kịp chán.”
Đến lúc ăn cơm, Triệu Tử Mặc có điều gì đó cứ muốn nói rồi lại thôi, Cố Thành Ca buồn cười nhìn cô một cái, lên tiếng hỏi: “Em có chuyện muốn nói với anh à?”
Triệu Tử Mặc cẩn trọng gật đầu.
Bình thường Cố Thành Ca vẫn thấy con người cô rất thẳng thắn, có gì nói nấy, úp úp mở mở thế này thì đúng là chuyện hiếm có khó tìm, cảm thấy chuyện cô muốn nói chắc là nghiêm trọng lắm đây.
“Em nói đi, anh nghe.”
Triệu Tử Mặc dè dặt nhìn anh: “Thành Ca, anh hận mẹ em lắm hả?”
Cố Thành Ca ngừng đũa lại, nghiêng mắt nhìn cô.
Hai mắt Triệu Tử Mặc trầm xuống, bằng bất cứ giá nào cô cũng phải nói cho xong: “Em biết chuyện rồi, năm anh ba tuổi, chính mẹ em là người đã mang anh tới hiện trường vụ án đó, khiến cho anh phải tận mắt chứng kiến một màn máu tươi, anh biết người đó là bà ấy rồi phải không? Anh… có phải anh vẫn luôn hận mẹ em đã mang anh đến đó?”
Cố Thành Ca tiếp tục ăn cơm, giọng điệu đầy thản nhiên: “Mẹ em nói với em à?” Bà ấy cũng đã nhận ra anh rồi sao? À không, chi bằng cứ nói, bà ấy chỉ cần nghe tên anh là đã nhận ra ngay thì hơn.
“Không phải mẹ kể cho em.” Triệu Tử Mặc vội vàng phủ nhận, tối hôm qua lúc ở nhà, tình cờ cô nghe thấy mẹ nói với ba về chuyện này, “Tóm lại anh đừng hỏi em làm sao biết được nữa, em chỉ muốn biết, anh có hận mẹ em không?”
Nếu anh vẫn còn hận, vậy còn cô, anh cũng sẽ ghét cô ư?
Nhưng những lời này, cô chỉ dám giữ lại trong lòng, im lặng chờ đợi đáp án của anh.
Cố Thành Ca vẫn trầm mặc không nói.
Mỗi một phút trôi qua, lòng Triệu Tử Mặc lại chùng xuống thêm một chút.
Sau khi Cố Thành Ca ăn cơm xong, anh vẫn chưa lên tiếng nói gì, tựa hồ như có điều suy nghĩ, lại như đang tự hỏi bản thân. Triệu Tử Mặc cũng không nói, chỉ yên lặng dọn dẹp chén đĩa, yên lặng đi ra ngoài đổ rác.
Đến lúc cô quay lại, thì thấy Cố Thành Ca đang ngồi trên ghế sofa, tự làm vệ sinh tai một cách khá khó khăn, nhìn thấy cô bước vào, anh mở miệng gọi: “A Mặc, lại giúp anh đi.”
Anh vẫn chưa chịu trả lời câu hỏi của cô, tâm trạng Triệu Tử Mặc hiển nhiên cũng không tốt chút nào, nhưng nhìn cánh tay phải đang bị thương của anh, cô lại không nhẫn tâm, thế là đành bước qua giúp anh.
Ban đầu cô đứng bên cạnh giúp đỡ anh, nhưng nhìn tư thế của anh có vẻ không được thoải mái lắm, cô đành ngồi xuống ghế sofa, vỗ vỗ lên chân mình: “Anh gối đầu xuống đây đi.”
Cố Thành Ca đưa mắt nhìn đôi chân đang được chiếc quần bò bó sát đó của cô, anh chần chừ đôi chút, cuối cùng cũng quyết định nghiêng người nằm xuống.
Triệu Tử Mặc thong thả chậm rãi làm vệ sinh cho anh, động tác của cô trông nhàn tản vô cùng, còn anh thì đối đầu trên cặp đùi mềm mại của cô, bởi vì anh đang làm vệ sinh bên tai phải, cô lại ngồi phía bên tay trái, cho nên lúc anh nằm xuống, mặt hướng vào trong, đối diện với cái bụng bằng phẳng của cô.
Thấy cô hơi nghiêng người về phía trước, anh khẽ nâng m