Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341692
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.
n và nhân công của trường, ông khom lưng cúi đầu, không biết đang nghĩ ngợi điều gì.
Ánh tịch dương của buổi chiều tà hắt qua đôi vai đang rũ xuống ấy của ông, phản chiếu xuống mặt đất một chiếc bóng vô cùng thê lương, khiến cho người ta không khỏi sinh lòng đồng cảm xót xa.
“Giáo sư Trình.” Triệu Tử Mặc lên tiếng gọi.
Trình Tấn Nam chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thấy cô, ông trưng ra một loại biểu cảm mà cô không rõ hàm ý: “Bạn học Triệu, có chuyện gì sao?” Ông vẫn còn nhớ rõ cô học sinh đang đứng trước mặt, lần trước vụ phơi bày mối quan hệ thật sự giữa ông và Tùng Dung cho toàn thiên hạ biết, không ai khác chính là cô nhỏ kiên cường không chịu khuất phục này.
Triệu Tử Mặc nhẹ nhàng nói: “Giáo sư Trình, xin thầy hãy nén đau thương.”
Trình Tấn Nam kinh ngạc nhìn cô: “Sao em lại biết?” Rõ ràng đến ông là cha của nạn nhân mà sáng nay còn mới nhận được tin…
Triệu Tử Mặc ngồi xuống bên cạnh ông ta: “Hôm qua, tình cờ em cũng có mặt ở hiện trường…”
Trình Tấn Nam nhìn cô, hàng lông mi khẽ rung rung, lại nhìn cô một cái đầy thâm sâu nữa, cuối cùng ông mới thở dài, ánh mắt ảm đạm, cúi đầu.
Triệu Tử Mặc không biết nên nói gì để an ủi ông, đành phải giữ im lặng. Lúc này đây, cho dù có nói gì đi nữa thì cũng đều vô dụng.
Thật lâu sau, Trình Tấn Nam mới buồn bã mở miệng: “Đứa nhỏ Tùng Dung này…” Ông lại thở dài một cái: “Tính tình nó cũng quá nóng nảy cứng đầu, một khi chưa đạt được mục đích thì nó nhất quyết không chịu từ bỏ.”
Triệu Tử Mặc ngồi nghiêm túc lắng nghe.
“Vì một cậu nam sinh họ Chu nào đó, nó lại muốn tôi phải cho đỗ một bài luận văn tốt nghiệp không xứng chút nào, chuyện lớn như thế làm sao có thể để cho nó ung dung làm bậy được chứ!” Trình Tấn Nam vừa nghiêm nghị đó, nói dứt lời, giọng điệu lại chuyển thành đầy ân hận thê lương: “Nhưng đáng lẽ ra tôi không nên trách nó, không nên để nó bỏ đi…”
Hoá ra buổi hoàng hôn hôm đó, giáo sư Trình và Tùng Dung cãi cọ tranh chấp về chuyện này.
Triệu Tử Mặc rốt cục cũng hiểu: “Giáo sư Trình, xin thầy hãy nén đau thương.” Cái cô có thể nói, cũng chỉ còn mỗi một câu đó mà thôi.
Trình Tấn Nam khoát tay, chậm rãi đứng lên quay trở về khu nhà nghỉ, đi được mấy bước, lại nghe giọng ông từ xa xa vọng lại: “Cha con ruột thịt…”
Triệu Tử Mặc trở về ký túc xá, Cố Thành Tây biết cô đi tìm Trình Tấn Nam, bèn cảm thấy vô cùng khó hiểu: “A Mặc, mi không quen thân gì với Tùng Dung, sao lại phải đi an ủi ba của cô ta?”
Triệu Tử Mặc đưa mắt liếc nhìn cô nàng một cái: “Nếu là ta thì đương nhiên không cần, nhưng dù sao vị cực phẩm anh trai mi cũng là học trò cưng của ông ấy mà! Dạo này Thành Ca rất bận, ta thay anh ấy đi an ủi ông một chút.”
…
Sự việc về Tùng Dung rất nhanh đã lan ra khắp học viện Phong Đại, khiến cho người ta không ngừng bàn tán xôn xao, lại còn thay nhau đoán này đoán nọ, tạo ra đủ thứ chuyện, nào là “Chết vì tình” rồi thì “Chết vì hận”, không thiếu một thứ gì. Còn bạn Triệu Tử Mặc của chúng ta thì vẫn đang phải tiếp tục đi theo đoàn phóng viên tìm hiểu về vụ án.
Theo như điều tra, Tùng Dung chết vì bị ngạt thở, trước khi chết lại bị cưỡng bức, chiếc giếng hoang ở thôn Đào Sơn là nơi thủ phạm vứt xác, cảnh sát đã sắp xếp một đội trinh sát đến nghiên cứu theo dõi ở đây, nhưng hai ba tháng trôi qua rồi mà vụ án vẫn chưa có gì tiến triển, thậm chí còn không tìm ra được chút manh mối nào.
Trong thời gian này, người khổ sở nhất có lẽ là Thi Tiểu Phì. Từ sau tang lễ của Tùng Dung, khoảng cách giữa cô và Chu Đại dường như càng trở nên xa hơn. Tuy rằng anh ta không nói gì, nhưng Thi Tiểu Phì biết, có lẽ cô đã bại dưới tay một kẻ đã chết.
Cố Thành Tây lúc này lại hồi phục được vẻ bình tình sáng sủa ban đầu của mình, cô nàng chẳng biết có phải Tiêu Sở Diễn đã nói gì với ba hắn hay không, nhưng Vương Cức Chính không ép hai người phải chia tay nữa, quái lại một điều là thậm chí ông còn mời cô ăn một bữa cơm.
Sau khi Triệu Tử Mặc chính thức trở thành thành viên của đài truyền hình trung tâm, cho dù cô không thuộc một tổ cụ thể nào, nhưng cũng đã bận ngập đầu ngập tai đến nỗi không thể có đủ thời gian mà quan tâm kỹ càng đến suy nghĩ tình cảm của mấy cô nàng kia được. Nay chuyện của Tùng Dung không có tiến triển, cô lại bị sắp xếp đi theo một vị phóng viên họ Dương đến gặp cảnh sát để tìm tư liệu, rất chi là ra dáng vì nước quên thân, vì dân phục vụ.
Không lâu sau đã thấy một nữ cảnh sát bước vào, là người hôm trước lấy lời khai cho Triệu Tử Mặc ở thôn Đào Sơn, vị cảnh sát này họ Hạ tên Vi Lương, cái tên dịu dàng tĩnh tại biết bao, mà người cũng xinh đẹp thanh thuần làm sao, người đó mặc chiếc quần màu trắng đứng trước mặt Triệu Tử Mặc, khiến cho cô cảm thấy chị như bông hoa lê trong trắng thuần khiết đang nở rộ, tuyệt đối không thể ngờ rằng chị lại là đại đội trưởng của đội hình sự.
Nhưng chỉ cần chị khoác bộ quân phục lên người, tay mang súng lục, đôi mắt sắc bén lợi hại khẽ đảo qua, trên người chị lập tức tỏa ra một loại khí chất oai hùng hiên ngang. Không hiểu sao Triệu Tử Mặc bỗng nhiên cảm thấy thân thiết lạ lù