Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341691
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1691 lượt.
ắt lên, đột nhiên tầm mắt chạm trúng bộ phận đang nhô ra kia của cô, anh vội vàng nhắm mắt lại, lại có thể ngửi thấy hương thơm dịu nhẹ của người con gái ấy đang vờn quanh bên mũi; mũi anh, miệng anh, chỉ cần hơi rướn về phía trước một chút, đã có thể chạm được vào cô…
Khoảnh khắc đó, tim anh đập loạn.
Triệu Tử Mặc chỉ cảm thấy sao bỗng nhiên tai anh lại nóng lên thế kia, cô nhìn nhìn một chút, ngạc nhiên phát hiện khuôn mặt anh đều ửng đỏ lên hết cả rồi.
“Em làm đau anh hả?” Cô vừa hỏi, vừa âm thầm kinh ngạc trong lòng. Rõ ràng cô đâu có mạnh tay, đột nhiên tai anh lại đỏ bừng lên là thế nào!
Hơn nữa…
Sao mà cả khuôn mặt anh cũng đỏ lên cả thế kia!
Cố Thành Ca khàn giọng trả lời: “Không phải…”
Triệu Tử Mặc: “…”
Bỗng anh đứng bật dậy, nói: “Thôi, đừng làm nữa,” dứt lời, anh vội vã cúi đầu xông thẳng vào phòng tắm, rất nhanh đã có tiếng nước xối xả vang lên, anh lau mặt rồi nhanh chóng bước ra.
“Đến giờ học rồi đó, em mau về trường đi.”
Triệu Tử Mặc liếc mắt nhìn con số hiện trên màn hình di động: “Lát nữa cũng được, còn sớm mà.” Lúc này trong lòng cô chỉ muốn biết anh có suy nghĩ như thế nào về mẹ cô thôi.
Cố Thành Ca kéo cô vào lòng, anh cúi đầu chạm nhẹ vào môi cô: “A Mặc ngoan, về đi, anh muốn nghỉ ngơi một chút.”
Anh nửa đẩy nửa ôm cô bước ra ngoài, đến cửa thì anh dừng lại không đi tiếp nữa, chỉ cố hết sức giữ cho giọng nói của mình vẫn bình tĩnh như thường: “Đi đường nhớ cẩn thận.”
Nếu anh cần nghỉ ngơi thật, Triệu Tử Mặc dĩ nhiên cũng sẽ không ở lại làm phiền anh nữa, nhưng lần này cô đến đây, tâm trạng lại chẳng thoải mái tí nào.
Nhìn bóng cô khuất sau những bậc cầu thang, Cố Thành Ca đưa tay lên giữ chặt phía bên ngực trái, nơi trái tim anh vẫn đang đập điên cuồng.
Anh đã xác định rồi, anh cần cô, suốt đời suốt kiếp.
Thế thì, đối với mẹ cô – Bắc Dã Thanh Vũ mà nói, anh nên có suy nghĩ gì đây?
Năm ba tuổi, trừ cảnh máu ngập đầy trời đó, tất thảy mọi chuyện khác anh đều không nhớ rõ, thậm chí anh còn không biết sự việc trước đó cụ thể là thế nào, tại sao lại dẫn đến màn thảm kịch ấy, nhưng sau này từ chính miệng bà ngoại kể lại anh mới biết, người phụ nữ có tên Bắc Dã Thanh Vũ kia đã dẫn anh đi.
Sự cố.
Sau đó Triệu Tử Mặc buộc phải trợ giúp cho công cuộc phá án của bên phía cảnh sát, theo họ đến sở lấy lời khai.
Người đảm nhiệm việc điều tra này là vị nữ cảnh sát ban nãy đến hỏi cô, Triệu Tử Mặc lúc này đây tim vẫn đập chân vẫn run như cầy sấy, thế là báo cho cảnh sát tất tần tật những gì cô biết về Tùng Dung, bao gồm cả quan hệ với Chu Đại, quan hệ với giáo sư Trình Tấn Nam, và còn cả thời gian địa điểm cô nhìn thấy Tùng Dung lần cuối cùng nữa.
Lần cuối Triệu Tử Mặc bắt gặp Tùng Dung là vào khoảng bốn ngày trước, để nhằm mục đích khuyên bảo an ủi cố vấn cho Thi Tiểu Phì, cô cố ý chọn một nơi khá hẻo lánh và yên tĩnh, đến lúc chuẩn bị rời khỏi đó, trong lúc vô tình quay đầu lại, cô bất ngờ nhìn thấy Tùng Dung đang đứng với giáo sư Trình sau một bụi cây cách đó không xa.
Triệu Tử Mặc cẩn trọng nhớ lại từng chi tiết: “Hình như lúc ấy bọn họ đang tranh chấp cãi cọ chuyện gì thì phải, lát sau tôi thấy Tùng Dung bỏ đi, mà giáo sư Trình lại nhất quyết giữ tay chị ta lại, bị chị ta đấm đá thế nào cũng không chịu buông.”
Bên kia vẫn im lặng, thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng xe phóng vèo vèo.
“A Mặc!” Anh bước ra đường, giơ tay vẫy một chiếc taxi.
“Thành Ca, em muốn gặp anh…”
Ánh mắt Cố Thành Ca lập tức trở nên mềm mại dịu dàng như nước, anh nhẹ giọng hỏi: “Em đang ở đâu?”
“Đoạn ngã tư đường bên cạnh sở cảnh sát…”
Nghe giọng nói của cô, Cố Thành Ca lập tức nhận ra có chuyện gì đó không ổn, anh quay sang dặn người lái taxi: “Vị sư phụ này, làm phiền quay lại hộ tôi.”
Đến khi Cố Thành Ca đã tới nơi rồi, thấy Triệu Tử Mặc vẫn còn đang ngồi chồm hổm dưới tấm biển quảng cáo, anh vội sải bước đến cạnh cô: “A Mặc! Có chuyện gì rồi?”
Triệu Tử Mặc ngẩng đầu, để yên cho anh kéo cô dậy, trăm ngàn cảm xúc lúc ấy của cô đã kết lại bằng một câu: “Thành Ca, nếu sau này anh có bận chăng nữa, cũng đừng khiến em không được gặp anh lâu như thế, được không?”
Cố Thành Ca bấy giờ mới dám thả lỏng, thở phào một hơi.
Hoá ra, cô nhỏ này chỉ giận anh thôi mà.
“Được.” Anh gật đầu đồng ý, thời gian này không thấy có ai đến gây phiền phức cho anh nữa, chắc sự việc cũng đã qua, “em một thân một mình chạy đến đây làm gì thế?”
“Em vừa ra khỏi sở cảnh sát.”
Cố Thành Ca nhíu mày.
“Tùng Dung chết rồi.”
Dứt lời, cô cẩn thận kể hết một lượt sự tình xảy ra ngày hôm nay cho anh.
Cố Thành Ca rốt cục cũng biết, hoá ra ngay từ đầu, cô nhỏ này đã chẳng giận hờn gì anh cả…
Ngày hôm sau, Triệu Tử Mặc quyết định đến gặp giáo sư Trình, nhưng sáng đó Trình Tấn Nam lại không có mặt ở trường, hình như ông ta bị phía cảnh sát gọi đến lấy lời khai, mãi cho đến tận lúc chiều tối mới thấy về.
Lúc Triệu Tử Mặc trờ tới, đã thấy ông ta ngồi trên chiếc ghế dưới khu nhà nghỉ dành cho giáo viê