Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341698
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1698 lượt.
ng, tính cách cô bộc trực thẳng thắn, Hạ cảnh quan lại thanh thoát dịu dàng, khiến cho việc phỏng vấn tiến hành vô cùng thuận lợi.
Hôm nay là cuối tuần, đúng lúc này Hạ cảnh quan lại nhận được một vụ trinh sát, Triệu Tử Mặc và phóng viên Dương lập tức thực hiện nhiệm vụ, đến lúc hoàn thành xong thì cũng đã là tám giờ tối, Hạ cảnh quan dừng xe lại ở một chỗ khá vắng vẻ hoang vu.
“Hôm nay hai người theo tôi cả ngày, chắc là đã mệt lắm rồi. Xuống xe đi, tôi mời hai người đi ăn bát mỳ.”
Triệu Tử Mặc hoan hỉ xuống xe: “Đúng là chết mệt, lại còn chết đói nữa, nhưng kết quả thu hoạch được thì không tồi chút nào. Hạ cảnh quan quả là có phong thái của Phó Khinh Chước năm đó, dũng mãnh phi thường vô địch!” Nói đoạn, cô quay đầu gọi phóng viên Dương: “Nha đầu, xuống nhanh nào.”
Hạ cảnh quan mỉm cười hỏi: “Làm sao em biết chị có phong thái của Phó Khinh Chước?”
Triệu Tử Mặc thuận miệng đáp: “Em từng xem qua nhiều ảnh chụp của Phó Khinh Chước, bà ấy cũng dịu dàng thanh thoát, tư thái cũng oai hùng hiên ngang, có điều bà không đẹp bằng chị, nhưng lại giống cảnh sát hơn.”
Ba người rẽ vào một con ngõ nhỏ, vì đang ở vùng ngoại ô thành phố nên con ngõ này khá là cũ kỹ đổ nát, chỉ còn mỗi một ngọn đèn đường đang tỏa ra tia sáng yếu ớt mỏng manh.
Bỗng nhiên, từ phía sau lưng bắn tới những luồng sáng trắng cực kỳ chói mắt, Hạ cảnh quan ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy một chiếc ô tô màu đen đang lao nhanh như chớp về phía ba người, hệt như mũi tên rời cung, chiếc xe phóng vọt tới, Triệu Tử Mặc còn chưa kịp phản ứng, cô và phóng viên Dương đã bị Hạ cảnh quan lập tức đẩy ra.
Phóng viên Dương bị đẩy té lăn trên mặt đất, tránh được một kiếp nạn, còn Triệu Tử Mặc thì lảo đảo vài bước, cuối cùng đâm sầm vào gốc cây bên cạnh, quay đầu nhìn lại, khiếp đảm nhận ra Hạ cảnh quan đã bị chiếc xe màu đen đó đâm trúng, bay sang một bên, cô hoảng loạn thét lên một tiếng, muốn chạy lại xem xét tình hình, lại thấy chiếc xe kia quay đầu lao thẳng về phía cô, Triệu Tử Mặc lúc này chỉ cảm thấy kinh hồn táng đởm, không biết phải làm sao, lập tức theo bản năng chạy đến núp sau gốc cây.
Chiếc xe đột nhiên phanh kít lại, chuyển hướng lao nhanh ra khỏi con ngõ. Bởi vì ánh sáng ở đây quá yếu ớt mịt mù, khiến Triệu Tử Mặc cố nhìn cách mấy cũng không thể thấy rõ được người ngồi trong xe.
Hạ cảnh quan đã hôn mê bất tỉnh, phóng viên Dương bình an vô sự lập tức nhanh tay gọi điện cho cảnh sát và cứu thương.
Một đêm đầy biến cố.
Khi xe cứu thương trờ tới nơi, Triệu Tử Mặc và phóng viên Dương lập tức đưa Hạ cảnh quan đến bệnh viện, trên trán và bàn tay Triệu Tử Mặc cũng bị trầy da do lúc nãy quẹt vào thân cây, tiện lúc vào bệnh viện băng bó một thể.
Ngay sau đó, xe của phía cảnh sát cũng tới nơi, cô và phóng viên Dương phải ở lại lấy lời khai, thông qua miêu tả của hai người họ, cảnh sát nhận định rằng đây là một vụ mưu sát có chủ đích, hung thủ rất có thể nhắm vào Hạ cảnh quan, dù sao thì Hạ cảnh quan đã làm trong đội hình sự được nhiều năm rồi, kết không ít thù với bọn tội phạm, người hận chị tính ra cũng được ối tên.
Triệu Tử Mặc cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Bởi vì bản thân cũng bị thương, cho nên thời gian này Triệu Tử Mặc không dám gặp Cố Thành Ca, ngày hôm sau khi đối diện với sự nghi ngờ của ba đứa mỹ nữ cùng phòng ký túc, cô cũng chỉ dám nói không cẩn thận nên bị ngã mà thôi.
Vốn dĩ Triệu Tử Mặc cứ nghĩ rằng việc này có lẽ đã qua rồi, nhưng vào chiều mấy ngày hôm sau, cô lại bị gọi tới gặp cảnh sát.
Lần này người ta không yên cầu cô đến sở cảnh sát nữa, mà là tới thẳng bệnh viện nơi Hạ cảnh quan đang điều trị. Lúc này chị đã thoát khỏi cảnh hiểm nghèo, nhưng thân thể vẫn còn rất suy yếu, hôm đó cô cũng từng đến thăm chị một lần. Dù sao thì, nếu như không phải Hạ cảnh quan nhanh tay lẹ mắt, hy sinh bản thân đẩy cô và phóng viên Dương ra, không biết lúc này người nằm trên giường bệnh sẽ là ai nữa.
Lúc Triệu Tử Mặc bước vào phòng bệnh, đã thấy một người đàn ông mặc thường phục ngồi đó từ bao giờ, Hạ cảnh quan dường như muốn nhỏm dậy, lại bị người kia giữ lại: “Cô chỉ cần nghe thôi, để tôi hỏi được rồi.” Rồi anh ta đứng lên, ra hiệu mời Triệu Tử Mặc ngồi xuống, sau khi giới thiệu mình là cảnh sát, anh ta mới nói: “Tôi họ Tô, có một số chuyện muốn hỏi cô.”
Triệu Tử Mặc gật đầu, ngồi xuống một chiếc ghế gần đó.
Tô cảnh quan tay cầm giấy bút cũng ngồi xuống cạnh cô, sau khi hỏi một số thông tin cần thiết, anh ta liền đi thẳng vào vấn đề chính: “Triệu tiểu thư, gần đây cô có gây thù kết oán với kẻ nào không?”
“Gây thù kết oán?” Triệu Tử Mặc kinh ngạc hỏi lại.
“Chúng tôi đã điều tra ra rồi, vụ việc xảy ra ở vùng ngoại thành hôm đó, đối tượng hung thủ nhắm tới, không phải Vi Lương, mà là cô.”
“Tôi?” Triệu Tử Mặc kinh hoảng giật mình, nhớ lại đêm hôm đó, khó trách sau khi đâm vào Hạ cảnh quan, chiếc xe kia liền quay lại phóng thẳng vào cô, nhưng mà, “Tôi có gây thù với ai đâu!” Trước giờ cô vẫn luôn làm việc tốt, giúp đỡ người khác cơ mà, nếu có xích mích chăng nữa cũng đâu đến nỗi phải thù oán như