Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341693
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1693 lượt.
thế kia chứ.
Tô cảnh quan nhíu mày: “Vậy thì, có thể nào cô đã làm việc gì đó gây tổn hại đến lợi ích của người khác không?”
Có thể nào đã làm việc gì đó gây tổn hại đến lợi ích của người khác?
Triệu Tử Mặc suy nghĩ nát cả óc.
“A!”
Cô nghĩ ra rồi!
Tiêu Nhược.
Triệu Tử Mặc nhìn về phía Hạ cảnh quan lúc này vẫn đang nằm trên giường bệnh, chần chừ nói: “Có lẽ nào là do vụ án mạng ở thôn Đào Sơn ngày hôm đó không…” Lúc ấy, sau khi lấy lời khai của Triệu Tử Mặc xong, chính Hạ cảnh quan đã từng nói, nếu không may nhờ cô đứng ra xác thực thân phận của tử thi, chỉ e rằng cảnh sát sẽ phải huy động một lực lượng lớn để điều tra, bởi vì khi chết, bên người Tùng Dung không có một thứ gì hết, chứng minh thư cũng không.
Tô cảnh quan nghe vậy thì gật đầu: “Vậy thì có hai khả năng, thứ nhất, thời điểm cô đứng ra xác nhận thân phận của tử thi, hung thủ cũng có mặt ở hiện trường. Thứ hai, hung thủ có một mức độ hiểu biết nhất định nào đó với cô, có khả năng trong lúc sơ ý cô đã nhắc tới điều này.”
“Nhưng mà…” Triệu Tử Mặc vẫn cảm thấy hết sức vô lý: “Tôi chỉ đứng ra xác nhận thân thế của Tùng Dung thôi, không đến nỗi phải bị ép vào chỗ chết như thế chứ?”
“Mặc Ngân” Hạ cảnh quan đang nằm trên giường bệnh đột ngột cất tiếng, ý bảo Tô cảnh quan lại gần đây, anh ta bước đến, cúi người xuống, Triệu Tử Mặc nhìn thấy Hạ cảnh quan thì thầm điều gì đó vào tai anh ta.
“Ta cũng đã trả lời hộ mi rồi.” Cố Thành Tây thẳng thắn thừa nhận: “Ta nói với dì, tối hôm cuối tuần mi không về ký túc, hơn nữa đến lúc mò mặt về còn mang theo vết thương trên trán nữa.”
Triệu Tử Mặc hung hăng trợn mắt trừng trừng nhìn cô nàng, đổi lấy ánh mắt đầy khinh thường của Cố Thành Tây: “Ta cũng nói với dì ấy là mi không cẩn thận nên bị ngã đâu đó, ba mẹ mi đều tin cả, nhưng ta thì không.”
Triệu Tử Mặc vã mồ hôi, cô nàng này quả không hổ là bạn thân lâu năm của cô mà!
Triệu Tử Mặc vừa vội vàng gọi điện về cho mẹ đại nhân, vừa nói với Cố Thành Tây: “Lát nữa ta sẽ kể hết cho mi.” Điện thoại vừa có người bắt máy, cô đã nặn ra một nụ cười hết sức ngọt ngào: “Mẹ thân yêu, lúc chiều mẹ gọi cho con có chuyện gì thế?”
Bắc Dã Thanh Vũ ở đầu bên kia nhàn nhã đáp lời: “Mẹ thì có chuyện gì được chứ, là do thị trưởng đại nhân nhà con ăn no rửng mỡ, không có việc gì làm mới bắt một người rảnh rỗi như mẹ đây gọi điện hỏi han chuyện học hành của cô con gái cưng bảo bối của ông ấy thôi, nghe nói trán con hỏng rồi à, sao hả, chưa bị hủy dung đấy chứ?”
Triệu Tử Mặc run rẩy ngã cái rầm xuống giường, mắt trợn trắng, giọng điệu lại mang theo vẻ bông đùa: “Mẹ già yên tâm, con gái cưng của mẹ khuynh quốc khuynh thành thế này, nếu có bị hủy dung thật đi nữa, nhất định cũng sẽ khuynh sơn khuynh thủy…”
“Ừ, nhưng mà thực ra thì, nếu không khuynh sơn khuynh thủy cũng có thể khuynh cầm khuynh thú đấy.” Bắc Dã Thanh Vũ hứng chí tiếp lời cô.
Triệu Tử Mặc hoảng hồn.
Mẹ già à, mẹ không cần phải ác độc như thế đâu chứ…
Lúc này Bắc Dã Thanh Vũ mới nói vào vấn đề chính: “Sao lại bị thương hả? Có phải ăn no rỗi việc đi gây sự lung tung không đấy?”
“Nào có đâu mẹ, con nói cho mẹ biết, con gái mẹ nay đã biến thành một người vô cùng dịu dàng vô cùng hiền lành nhé, huống hồ gì, hằng ngày nếu không phải bận đi thu thập tin tức thì cũng đều dành thời gian vào việc học hành yêu đương cả, làm gì còn tâm sức đâu mà đi kiếm chuyện với người ta chứ.” Trầm ngâm một lát, Triệu Tử Mặc quyết định thôi thì cứ giấu béng chuyện này: “Chỉ có thể nói rằng vết thương của con hoàn toàn là việc bất ngờ và ngoài ý muốn, hôm cuối tuần trước con đi phỏng vấn một vị nữ cảnh rất nổi tiếng, ai ngờ đụng trúng mấy tên điên muốn đối đầu với cảnh sát, may mắn là chỉ bị liên lụy chút xíu thôi hà.”
“Nếu vậy thì tốt rồi.” Bắc Dã Thanh Vũ dặn dò: “Con ở trong trường nhớ an phận một chút, không có việc gì thì đừng có chạy lung tung, nhớ chú ý an toàn đấy biết chưa? Thôi mẹ với ba ra ngoài hóng gió đây, không nói chuyện với con nữa.”
Ngay sau đó, điện thoại lập tức bị ngắt đứt.
????
Trong đầu Triệu Tử Mặc lại nhảy ra vô số dấu chấm hỏi.
Giọng điệu của mẹ già nhà cô hôm nay vẫn nhàn tản thong dong như ngày thường, nhưng cô thấy cái ngữ khí kia của mẹ là lạ đáng ngờ sao đó.
Nhất là cái câu “Không có việc gì thì đừng có chạy lung tung, nhớ chú ý an toàn”, có cảm giác như mẹ cô đang thận trọng đề phòng điều gì đó.
Bắc Dã Thanh Vũ sau khi đã ngắt điện thoại rồi, thần sắc bà thoắt cái biến thành vô cùng nghiêm túc, nhìn sang người đang ngồi trên ghế sofa bên cạnh, nói: “Thanh Vân, anh gọi điện đến sở cảnh sát, hỏi thử vụ hành hung cảnh sát hôm cuối tuần đó là thế nào xem.”
Triệu Thanh Vân lập tức ấn một dãy số.
Một lát sau, ông cúp điện thoại, thần sắc vô cùng nghiêm trọng.
“Hung thủ không phải nhắm vào cảnh sát.” Ông nói.
“Quả nhiên!” Bắc Dã Thanh Vũ nhướn cao đôi mày, “Không ngờ lão họ Vương kia thực sự dám ra tay! Lão dám lấy sự an toàn của con gái ra để uy hiếp anh!”
“