Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341603

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1603 lượt.

, hét toáng lên: “A Mặc, mi làm gì thế?”
Giọng điệu của Triệu Tử Mặc rất mực nghiêm trang: “Khương Khương, đêm nay ta đến nhà mi ngủ, chờ Tiểu Phì đưa cho ta phong bao mười vạn kia rồi, ta sẽ chia cho mi một nửa!”
Mặt Thi Tiểu Phì nhất thời đen lại.
Mắt Khương Khương lập tức lấp lánh ánh tiền.
Cố Thành Ca từ trong phòng bước ra, mái tóc ướt đẫm, rõ là đã tắm xong xuôi đâu vào đó rồi, cô nàng Khương Khương ngồi bên này, ánh mắt sực nức vẻ ham tiền, nhìn thấy anh đi ra thì hỏi ngay: “Cố sư huynh, A Mặc nói tối nay nó muốn đến nhà em ngủ, anh đồng ý chứ?”
Thi Tiểu Phì véo cật lực vào cái eo thon thon của Khương Khương, nghiến răng nghiến lợi thốt: “Khương Khương thúi, mi dám phản bội ta!”
Cố Thành Ca bước tới, nắm lấy tay vợ yêu đang chột dạ đảo mắt liên hồi, nghiêm túc trả lời: “Đương nhiên là không được.”
Thi Tiểu Phì sung sướng nói ngay: “Đúng thế đúng thế, đương nhiên là không được rồi, anh họ cực phẩm à, bọn em đi trước nha.” Nói rồi, cô nàng kéo tay Khương Khương phóng vọt đi, ra đến cửa còn quay đầu lại nháy mắt với Triệu Tử Mặc mấy cái, dùng khẩu hình nói: “A Mặc, mi nhớ phải thua đấy.”
Đột nhiên, Khương Khương chạy lại vào trong phòng, dừng ngay trước mặt Cố Thành Ca: “Cố sư huynh, đêm nay em và Tiểu Phì xem như là đến nháo động phòng, dù sao anh cũng phải lì xì cho bọn em một chút chứ.”
Thần sắc Cố Thành Ca vẫn rất mực bình thản: “Hai em chờ chút.”
Nói rồi, anh quay bước vào phòng ngủ.
Triệu Tử Mặc nhìn thấy nguyên câu mà Thi Tiểu Phì vừa diễn đạt bằng khẩu hình lúc nãy, cũng mấp máy môi đốp lại: “Ta nhất định sẽ không thua đâu”, rồi cô theo anh vào phòng ngủ.
Trong phòng, Cố Thành Ca vừa lấy hai phong bao lì xì ra, quay lại thì bắt gặp vẻ mặt buồn bực của vợ yêu: “Làm sao thế?”
Triệu Tử Mặc nghiêng đầu nhìn anh, im lặng một lát, mới ỉu xìu hỏi: “Trong đó có bao nhiêu?”
Cố Thành Ca lập tức giơ một ngón tay ra.
Triệu Tử Mặc vừa nhìn thấy đáp án này, liền nhào ngay lên giường, miệng lầm bầm lầu bầu: “Hai trăm tệ bay mất rồi, mười vạn tệ cũng sắp bay mất rồi…”
“A Mặc ngốc,” Cố Thành Ca buồn cười cúi người xuống, môi anh khẽ chạm nhẹ vào môi cô: “Muộn rồi, anh đưa hai em ấy về, nhớ chờ anh.”

Chờ đến khi anh ra khỏi nhà, Triệu Tử Mặc mới nhảy xuống giường, nhanh tay khóa trái cửa phòng ngủ lại, tâm trạng cực kỳ vui vẻ.






Dù sao cũng đợi lâu vậy rồi, chờ thêm một tối thì có sao đâu, cô khóa trái cửa thế này, nhất định anh sẽ không thể nào vào nổi, cô thắng chắc rồi!
Hừ, cô không tin tất cả những người mang giới tính nữ trên thế giới này, khi đã thành gái có chồng rồi thì dễ bị ăn hiếp! Cô nhất định sẽ chống mắt lên chờ, xem đến hôm tổ chức hôn lễ, Thi Tiểu Phì sẽ tặng cô một phong bao mười vạn tệ bằng cách nào.
Đương nhiên, việc đòi Thi Tiểu Phì mười vạn tệ cũng không phải mong muốn của cô, cô chưa đến nỗi xấu xa như thế, chỉ là cô muốn xem, cô nàng ấy sẽ thực hiện lời hứa hùng hồn của mình như thế nào thôi, ha ha ha!
Viễn cảnh sung sướng và đẹp đẽ ấy hiện lên ngay trước mắt, khiến cho cơn buồn ngủ đã nhanh chóng ập đến.
Đột nhiên có cảm giác như ai đó đang nhẹ nhàng mút mát chỗ xương quai xanh, kèm theo ấy là sức nặng đang đè lên người, khiến cho cô phải tỉnh dậy, vội vàng đưa tay lên hất thứ đó đi theo bản năng, không ngờ lại ôm trúng một cái gì đó, mơ mơ màng màng mở mắt ra, chỉ thấy anh đang nằm phía trên cô, hôn nhẹ một đường từ chỗ xương quai xanh, xuống dần bên dưới…
Ngẫm nghĩ một lát, lại thấy lạnh buốt nơi ngực, cô còn chưa kịp mở miệng nói gì, đã bị anh đè lên, đôi môi nóng rẫy của anh chiếm trọn lấy môi cô. Cuối cùng thì cũng đã có thể hủy bỏ được lệnh cấm rồi, anh cuồng nhiệt xâm chiếm, hệt như muốn giải phóng hết mọi dục vọng đã tích tụ đè nèn bấy lâu nay, không cách nào ngăn cản nổi.
Triệu Tử Mặc bị hôn kịch liệt như thế, khiến cho không thể nào hít thở thông thuận nổi, liền đưa tay đẩy anh ra theo bản năng, lại bị người đang đè phía trên xâm chiếm một cách mạnh mẽ hơn, như thẳng thừng tuyên bố rằng, em đáng bị trừng phạt…
Mãi lâu sau, anh mới chịu buông tha cho đôi môi cô, nhưng cô lại không thấy thoải mái hơn tí nào, vì anh đã bắt đầu tấn công các bộ phận khác trên cơ thể, bắt đầu từ tai, rồi cổ, đến xương quai xanh, lướt một đường xuống dưới, vừa cắn, vừa hôn, mạnh mẽ chiếm lấy, không chịu buông tha.
Đến khi anh chuẩn bị cởi hết quần áo trên người cô, cô mới hổn hển ngăn cản: “Chờ, chờ chút đã…”
Anh dừng lại, kiên nhẫn đợi cô.
Cô đưa đôi mắt đã mờ mịt hơi sương lên nhìn anh, quần áo anh lúc này cũng đã xộc xệch cả rồi, vòm ngực rắn chắc khỏe mạnh lộ cả ra ngoài, đôi mắt đen và sâu thăm thẳm giờ đã vằn tia máu vì phải nhẫn nại đợi chờ, hệt như ngọn lửa đang cháy bập bùng, có thể đốt sạch mọi thứ bất cứ lúc nào.
Nhìn anh như thế, cảm giác đau lòng và ăn năn hối lỗi bất chợt nảy lên trong lòng cô.
Hệt như đọc thấu được suy nghĩ của người đang nằm bên dưới, anh cố nén dục vọng của mình lại, mở miệng trêu: “Còn đang tiếc mười vạn tiền m