pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341590

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1590 lượt.

ừng kia à.” Nói rồi, anh lại cúi xuống chiếm lấy môi cô, khẽ thầm thì: “A Mặc ngốc, sao em có thể thấy lợi nhỏ mà quên lợi lớn, lẫn lộn hết đầu đuôi như thế chứ?”
Anh đưa tay cởi áo cô ra, gỡ bỏ hết mọi chướng ngại vật ngăn cách giữa hai người.
Rồi anh cúi đầu, nói khẽ bên tai cô: “A Mặc, anh không thể đợi được nữa.”
Lên thiên đường, xuống địa ngục, thoải mái, khó chịu, đau đớn và những khoái cảm không nói nên lời, đó là những cảm xúc sâu sắc nhất về đêm đầu tiên của cô.
Sáng hôm sau, Triệu Tử Mặc bị đánh thức bởi những hồi chuông kéo dài không ngớt, cô mơ mơ màng màng nhấc điện thoại lên nghe.
Ngay lập tức, cô nghe thấy tiếng hét đầy giận giữ của Khương Khương ở đầu bên kia: “Triệu Tử Mặc, ông xã cực phẩm nhà mi là đồ xấu tính!”
Gì kỳ vậy, dám ngang nhiên nói xấu ông xã cực phẩm nhà cô?
Triệu Tử Mặc dần tỉnh táo lại, hỏi: “Anh ấy làm gì mi?”
Khương Khương trả lời với vẻ cực kỳ ấm ức: “Mi có biết đêm qua anh ấy dùng bao nhiêu tiền để đuổi ta với Tiểu Phì không?”
“Không phải một trăm tệ à?”
Khương Khương lại hét lên giận giữ: “Một trăm cái đầu mi, anh ấy cho mỗi đứa chúng ta…”
Bao nhiêu?
“Một đồng!!!”
Dứt lời, cô nàng thẳng tay ngắt luôn điện thoại.
Khóe miệng Triệu Tử Mặc khẽ giật giật, lại tiếp tục giật giật, cuối cùng không nhịn nổi nữa, cô cười đến rung cả người. Đột nhiên, một cánh tay dài mạnh mẽ vòng qua hông ôm lấy thắt lưng cô, bàn tay to lớn khẽ vuốt ve phần bụng bằng phẳng của người nào đó.
Nhớ tới vẻ lưu luyến, vừa mãnh liệt, vừa dịu dàng của cực phẩm lúc tối hôm qua, hai má cô lập tức trở nên đỏ bừng bừng, không dám quay đầu nhìn anh, cả người hơi cứng lại, không thể nào tự nhiên cho nổi.
Không biết…
“A Mặc.” Mỗ cực phẩm của chúng ta tuy đã tỉnh từ lâu nhưng không nỡ quấy rầy giấc ngủ của vợ yêu, khiến cho giọng nói của anh lúc này đã trở nên khàn khàn đầy quyến rũ, bàn tay đang đặt trên bụng cô cũng không thèm an phận nữa, bắt đầu nhích dần lên trên.
Triệu Tử Mặc rất muốn bỏ chạy.
Tối qua cô đã bị anh làm cho mệt chết rồi, bây giờ cả người đều đau ê ẩm, muốn nhúc nhích cũng không thể nào nhúc nhích nổi.
May mắn thay, tiếng chuông điện thoại đã cứu rỗi cuộc đời cô.
“Em, em nghe điện thoại đã…”
Vừa nhấc máy lên, đã nghe thấy tiếng hét kinh thiên động địa của Thi Tiểu Phì: “Triệu Tử Mặc, ông xã cực phẩm nhà mi là đồ xấu tính!”
Hả…
Triệu Tử Mặc liếc mắt nhìn đôi tay đang tàn sát bừa bãi trước ngực mình, cố gắng kìm nén những phản ứng của bản thân, ra sức giữ cho giọng nói của mình vẫn bình thản như thường: “Anh ấy, anh ấy làm gì mi?”
Má ơi, sao ông xã cực phẩm nhà cô vừa mới “nhận chức” được một ngày, đã bị hai đứa bạn tốt của cô cật lực lên án thế này?
Thi Tiểu Phì nghẹn ngào tố cáo: “Đêm qua anh ấy đưa ta và Khương Khương về nhà, đi được nửa đường thì anh ấy cảm ơn hai đứa ta vì đã chiếu cố cho mi suốt mấy năm qua, tiện lúc mời bọn ta đi ăn khuya luôn. Ăn một bữa mà hết tận mấy tiếng đồng hồ, anh ấy đưa Khương Khương về trước, rồi đến lượt ta, lúc đứng trước cửa phòng trọ của ta, mi biết anh ấy nói gì với ta không?”
Triệu Tử Mặc bị đôi bàn tay của mỗ cực phẩm đang nằm phía sau làm cho mềm nhũn hết cả người, cô ra sức cặn chặt răng, nuốt lại những tiếng rên rỉ sắp thoát ra khỏi cổ họng.
Thi Tiểu Phì tiếp tục kể tội: “Anh ấy nói, ngày hôm nay đã trôi qua rồi. Sau đó ngừng lại hai giây, rồi bảo tiếp, hiện tại là không giờ không phút một giây, đến ngày tổ chức hôn lễ, nhớ chuẩn bị đủ mười vạn tiền mừng!”
Triệu Tử Mặc: “…”
Thi Tiểu Phì phẫn nộ lên án: “Ông xã cực phẩm nhà mi sao lại xấu tính vậy chứ! Anh ấy sao lại xấu tính vậy chứ! Nói gì đi nữa thì ta cũng là em họ của anh ấy, sao anh ấy lại xấu tính vậy chứ! Sao lại xấu tính vậy chứ…”
Trước sự tố cáo kịch liệt của Thi Tiểu Phì, Triệu Tử Mặc không biết nói gì, đành phải cúp điện thoại.
Nắm lấy bàn tay đang làm loạn trên người mình, cô chủ động hôn mỗ cực phẩm, hạnh phúc dào dạt nói: “Ông xã cực phẩm, em yêu anh chết mất!”
Từ nay về sau, cô không sợ bị kẻ khác bắt nạt nữa rồi, bởi vì đã có người, sẵn sàng tình nguyện trả thù giùm cô!

Lúc hai người tỉnh dậy lần thứ hai đã là một giờ sau, những tia nắng mặt trời chói chang của ngày hè rọi xuyên qua bức rèm cửa, chiếu thẳng vào phòng, sau khi bế cô đi tắm, anh ôm cô trở về giường, cô khẽ rúc vào lòng anh, mệt mỏi mở mắt, trong đầu vẫn thấy buồn ngủ chết đi được.
Kiểu vận động này, đúng là tiêu hao thể lực quá mà!
“Mặc.” Anh khép hờ đôi mắt, thấp giọng gọi cô.
“Ừm…”
“Anh đang có một suy nghĩ rất vô sỉ trong đầu.”
“Cái gì?”
“Lúc nào anh cũng nhớ đến chỗ đó trên người em.”
“…Chỗ nào cơ?”
“Chỗ đó đó.”
“Chỗ đó là chỗ nào?”
“Là chỗ bên trong đó đó…”
“…”
Cố Thành Ca cảm thấy, cuộc đời anh, dường như chỉ bắt đầu trở nên viên mãn từ sau khi được yêu cô, đó cũng là niềm hạnh phúc anh không thể nào ngờ tới lúc nhìn thấy cô lần đầu tiên.
Lần đầu tiên nhìn thấy cô, hay nói cách khác, là lần đầu tiên biết đến cô, không phải giáng sinh năm đó, mà là khi anh đang học năm nhất