Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341641
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1641 lượt.
chớp hai mắt, bộ dạng cực kỳ tinh quái: “Haiz, mặc dù hai người nào đó công khai yêu đương hẹn hò thật tốt, nhưng mà không có bóng đèn thì vẫn hay hơn a, A Mặc, mi đừng hòng kéo ta đi vào con đường làm vật cản đầy tội lỗi như mi, ta không muốn bị người nào đó tiêu diệt đâu à.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Được rồi, cô vẫn lại thừa nhận, từ sau khi thấu tỏ tâm tư mình, da mặt cô hình như có mỏng đi ít nhiều thì phải, cho nên cũng dễ đỏ mặt hơn hẳn nha…
Cố Thành Ca đứng một bên im lặng nãy giờ, cuối cùng cũng chịu lên tiếng: “Sao không gọi điện thoại cho hắn?”
Cố Thành Tây khẽ mỉm cười: “Anh trai a không cần đâu, đây là ước định của bọn em mà. Mỗi lần em và anh ấy lạc nhau cũng đều như vậy hết, không gọi điện cũng không liên lạc, chỉ cần em đứng nguyên ở chỗ hai người lạc mất nhau là anh ấy nhất định sẽ quay lại tìm em.”
Cố Thành Ca nghe thấy vậy, hiển nhiên không nói thêm gì nữa.
Giờ phút này pháo hoa ở quảng trường đã bắt đầu được người ta bắn lên đầy trời, soi sáng cả một khoảng không rộng lớn, tựa như một đoá hoa khổng lồ xinh đẹp có thể phát sáng giữa màn đêm đen.
Từng cột suối phun giữa quảng trường cũng được người ta lần lượt mở ra, những dòng nước bắn lên không trung, hoà cùng đủ loại sắc đèn và màn pháo hoa rực rỡ trên bầu trời kia, tất cả tạo thành một khung cảnh mỹ lệ vô cùng.
Triệu Tử Mặc tất nhiên không thể nhịn được, lập tức lôi chiếc DV từ trong balo ra chớp ngay lấy cảnh đẹp này.
Cố Thành Ca đứng sát bên cạnh cô, ánh mắt anh khẽ lướt về bức tượng điêu khắc ở phía đối diện.
Mấy năm trước, ngày đó cũng chính là Giáng sinh, trên dãy ghế làm bằng đá cẩm thạch bên dưới bức tượng ấy, có một cô bé thản nhiên ngồi ăn kem trong ngày đông gia buốt, cô không để ý xung quanh, cũng không thèm coi ai ra gì, chỉ vừa ăn vừa ngắm pháo hoa đến xuất thần.
Tầm mắt anh quay trở lại hướng về người đang đứng bên cạnh, ngắm nhìn nụ cười thanh vũ sáng ngời bao năm không đổi của cô bé ngày nào, tận sâu trong mắt anh, không biết từ lúc nào đã tràn ngập ý cười, trông anh lúc này sao mà dịu dàng đến lạ.
Cô bé ngày xưa, bây giờ đã trưởng thành rồi.
Dưới trời pháo hoa rực rỡ đó, Triệu Tử Mặc khẽ quay đầu nhìn sang anh.
“Cực phẩm, em hỏi anh một vấn đề.”
“Cái gì?”
“Nếu có một ngày, anh cùng bạn gái lạc mất nhau, thì anh sẽ làm gì?” Triệu Tử Mặc nhìn thấy Cố Thành Tây vẫn luôn đứng một chỗ chờ Tiêu Sở Diễn tới tìm mình, từ sâu trong thâm tâm cô rất muốn biết nếu là cực phẩm thì sẽ ra sao.
Cố Thành Ca trầm mặc một chút, sau đó mới bình thản đáp: “Anh không biết.”
Vã mồ hôi a, cực phẩm quả nhiên là cực phẩm, số điện thoại của người thân mà cũng có thể lưu lại bằng tên họ đầy đủ như thế này sao!
Triệu Tử Mặc yên lặng nhấn phím nghe rồi đưa lên tai, lúc cô mở miệng chào hỏi một câu, giọng điệu cũng đã chuyển thành hết sức nhẹ nhàng: “Uy, Phó nãi nãi!”
Đầu bên kia Phó nãi nãi dường như có sửng sốt một chút, sau đó lại cười dịu dàng: “Là A Mặc sao, đúng lúc Phó nãi nãi đang muốn Thành Thành cho ta gặp con.”(~~> A.T: ây da, gọi anh cực phẩm bằng “Thành Thành” nghe dễ xương hơn hẳn nha :”>)
Thật ra thì cũng không có chuyện gì đặc biệt, chẳng qua là Triệu Tử Mặc dạo này quá bận bịu mà thôi. Vì nhiệm vụ chụp hình và ghi chép lại mọi tư liệu về Cố Thành Ca mà hai tuần nay cô không đến viện dưỡng lão rồi, cho nên Phó nãi nãi ở trong điện thoại còn dặn thêm, cuối tuần bảo cô đến ăn cơm chung với bà.
Triệu Tử Mặc tất nhiên hớn hở đáp ứng, nhiệm vụ của đài truyền hình giao cho, cô căn bản đã làm gần xong, đến cuối tuần này nhất định sẽ hoàn tất.
Sau khi cúp điện thoại, cô quay sang hỏi Cố Thành Ca: “Cuối tuần này anh có đến thăm Phó nãi nãi không?”
“Có thể anh sẽ không rảnh.” Anh dừng lại một chút, sau đó bổ sung thêm: “Tuần này lịch làm việc của anh đặc biệt bận rộn, có mấy người đến nhờ muốn anh giải quyết hộ mấy vụ án của họ.”
“Bận lắm sao?” Triệu Tử Mặc đột nhiên ngồi thẳng người, nghiêm túc nhìn anh: “Vậy có thể rút chút thời gian trả lời mười câu hỏi của em không?”
Cố Thành Ca bình tĩnh đáp: “Anh chỉ sợ rằng lúc đó sẽ không có thời gian thôi.”
Triệu Tử Mặc nhanh như chớp lôi chiếc DV từ trong balo ra: “Thế a cực phẩm, bây giờ chúng ta bắt đầu luôn đi!”
Cố Thành Ca cố nhịn không cho hắc tuyến rơi xuống, bình tĩnh nhắc nhở: “Bây giờ đang ở trên xe, em xác định muốn hỏi ở đây luôn sao?”
Hây da, địa điểm hình như không được thích hợp lắm thì phải…
Triệu Tử Mặc vẫn một bộ bất khuất kiên cường không đổi: “Vậy thì chỉ âm thanh thôi cũng được, em dùng bút ghi âm.”
Yên lặng một hồi, cuối cùng anh vẫn quyết định phối hợp.
Hoàn hảo a, Triệu Tử Mặc tỉ mỉ sàng lọc ra mười vấn đề, mấy câu hỏi này nhất định phải vừa đúng trọng tâm lại vừa không quá khó để trả lời, còn hai câu hỏi được mọi người mong chờ nhất, cô để dành xuống cuối cùng.
Mà đáp án của hai cái vấn đề cuối cùng này, cũng là điều mà Triệu Tử Mặc phi thường hy vọng được nghe chính miệng anh nói.
“Câu hỏi thứ chín: Anh thích mẫu bạn