Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341640

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1640 lượt.

gái như thế nào?”
Triệu Tử Mặc hỏi xong câu này thì cực kỳ nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Cố Thành Ca, trong lòng thậm chí còn bừng lên một cảm giác…
Vô cùng khẩn trương.
Tựa hồ như muốn chọc tức cô, Cố Thành Ca lại không trả lời ngay, ánh mắt anh vẫn chuyên tâm nhìn thẳng vào phía trước, vẻ mặt tập trung cao độ.
Triệu Tử Mặc lại càng khẩn trương hơn: “Cực phẩm, đến tận bây giờ anh vẫn chưa từng nghĩ qua vấn đề này sao?”
Hừ hừ, nghĩ lâu vậy rồi mà vẫn chưa thèm trả lời là sao nha!
Cố Thành Ca bình tĩnh đáp: “Trước kia đúng là không nghĩ tới, nhưng gần đây kể ra cũng đã suy xét ít nhiều.”
“Vậy anh nói nhanh một chút a!”
Cố Thành Ca mang theo ý cười nhìn sang phía cô: “Em gấp cái gì?”
“Em…” Triệu Tử Mặc cong cong chiếc miệng nhỏ, quyết định trấn tĩnh rồi lại trấn tĩnh: “Em không vội, chỉ là sợ đến trường rồi mà anh vẫn chưa chịu trả lời, sau này lại không có thời gian hỏi anh nữa, không khéo toàn bộ nữ sinh Phong Đại sẽ tập hợp lực lượng tiêu diệt chết em mất!”
Cố Thành Ca khẽ mỉm cười: “Vậy thì A Mặc, em nghe cho kỹ.”
Ngữ điệu của anh cực kỳ chậm chạp, tựa hồ như anh đang lựa chọn từ ngữ thật kỹ càng để miêu tả về người con gái trong mộng của mình vậy đó.
Anh nói: “Cô ấy giống hệt như một bức tranh thuỷ mặc đậm đà rõ nét, nghiêng nước nghiêng thành, tính cách lại giống như dòng suối mát chảy qua khe núi, thanh thoát mà thấu triệt.” (~~> A.T: cái câu này y chang 1 câu trong chương 7 =)) )
Triệu Tử Mặc nghe xong câu này, lập tức mồ hôi thánh thót, trong bụng âm thầm oán thán: người trong mộng của cực phẩm, thật đúng là bảo vật chốn nhân gian a!
Có điều, Triệu Tử Mặc bình thường toàn được ba vị mỹ nữ cùng phòng ký túc xá phong cho cái đại danh “nghiêng nước nghiêng thành”, hay nói cách khác, cô cũng coi như miễn cưỡng đáp ứng được một phần tiêu chuẩn của cực phẩm đi? Đáng tiếc a đáng tiếc, tích cách cô hình như hơi bưu hãn một chút thì phải…
Cố Thành Ca vẫn tiếp tục: “Cô ấy rất lười biếng, hơn nữa lại không bao giờ chịu làm thục nữ, thích hưởng thụ ánh nắng mặt trời, thường xuyên không câu nệ gì ai mà cười hung hăng ngang ngược, có điều cô ấy cực kỳ thẳng thắn, không chấp nhặt, làm cho người ta khi nhìn vào hay tiếp xúc với cô ấy đều cảm thấy cực kỳ thoải mái, sinh khí ngập tràn, có thể nói cô ấy tựa như một tia nắng soi sáng cho những ngày đông lạnh lẽo tăm tối vậy.”
Triệu Tử Mặc âm thầm cảm khái: cực phẩm a, yêu cầu của anh cũng thật quá tỉ mỉ đi…
Chẳng qua là tận sâu trong thâm tâm cô giờ đây cũng đã sinh ra chút ảo tưởng, khi nghe anh nói những lời này, có cảm giác như chính bản thân cô có một phần nào đó giống với người con gái ấy, hơn nữa lại trùng hợp đến không thể nào tin được…
Mặc dù trước giờ cô đã bị ba vị mỹ nữ kia cảnh cáo không biết bao nhiêu lần rằng chớ nên hung hăng ngang ngược, những lúc đó cô cũng tỏ vẻ vô cùng ngoan ngoãn mà gật đầu tiếp thu ra vẻ ta đây hiểu hết, có điều sau này cô vẫn một mực áp dụng nguyên tắc “Hư tâm thụ giáo, kiên quyết bất cải” (~~> A.T: bợn nì bợn ý không cải tà quy chính ý mà =)) ), cho nên vẫn luôn một mực cười gian như hồ ly trộm gà, hung hăng mà ngang ngược, hây da, không có biện pháp, ai bảo cười như thế lại thoải mái quá mà…
Triệu Tử Mặc một bên ảo tưởng, một bên tiếp tục lắng nghe những lời của cực phẩm, đến lúc cô nghiêng đầu sang mới phát hiện ra, khoé miệng xinh đẹp của anh đã cong lên làm thành một nụ cười rất mực dịu dàng từ lúc nào rồi.
Bên tai cô vẫn đều đặn truyền đến thanh âm nhẹ nhàng của anh: “Cô ấy lúc ăn cơm rất thích nói chuyện, hơn nữa vô cùng kén ăn, quan niệm về thời gian phải nói là chỉ bằng con số không. Cố ấy bình thường rất ngịch ngợm, làm việc có chút tuỳ hứng, thần kinh không ổn định lại không thèm quan tâm để ý cái gì hết, thích mạnh miệng tranh cãi, đôi khi còn biết làm mặt giận…”
Nghe tới đây, Triệu Tử Mặc rốt cục không nhịn nổi nữa liều mạng xen miệng vào: “Cực phẩm, não anh hỏng mất rồi hả, sao lại đi thích một đứa con gái nhiều tật xấu như vậy chứ?”
Cố Thành Ca quay đầu sang nhìn cô một cái, không nhịn được mà mỉm cười: “Đúng vậy, có lẽ não anh hỏng thật rồi, nhưng mà không có biện pháp, thích thì thích thôi, cũng đành vui vẻ chịu đựng.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Cô chìa bàn tay ra, gập từng ngón lại lẩm nhẩm tính toán, trong những tính cách mà anh nói, nếu mà kể ra thì…
Kén ăn? Được rồi, cô ghét tỏi, cà rốt và rau thơm, không biết có được tính vào hạng mục kén ăn hay không đây?
Quan niệm về thời gian chỉ bằng con số không? Nếu cô nhớ không lầm, từng có một lần cô gọi điện thoại đánh thức cực phẩm ngay lúc giữa đêm thì phải…
Thích mạnh miệng tranh cãi? Ai ai, cái này à, bình thường cô cũng toàn gân cổ lên cãi nhau với cực phẩm nha… Thôi thì cứ coi như tính vào đi!
Cho nên, sau khi đã suy xét kỹ càng, Triệu Tử Mặc tự nhận thấy bản thân cũng có một nửa tính cách phù hợp với tiêu chuẩn của anh, vậy thì xem ra, cô nắm trong tay đến 50% cơ hội rồi.
Nghĩ như vậy, Triệu Tử Mặc nhất thời tâm hoa nộ phóng: có một nửa cơ hội, so với không có cơ hội nào, vẫn là tốt