Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341554
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1554 lượt.
uôn mặt nữa không?”
Sự thật chứng minh, quái thú cũng có thể soi cái “bóng đẹp” của nó dưới sông, quái vật cũng thích đẹp. Tạ Anh Tư không ho he tiếng nào, gẩy gẩy miếng cà rốt trong hộp cơm, ngậm ngùi chấp nhận, gắp lên bỏ vào miệng. Miếng cà rốt trong miệng bị nghiền nát, nhai nhai, lại có thể cảm nhận được vị ngọt lạ lùng, ngọt đến tận xương tủy.
Cãi nhau om sòm cả một góc công viên, cuối cùng họ cũng phải nhường sự tĩnh mịch cho đêm tối. Lòng người dường như đang ươm mầm hạt giống tình yêu, chờ đợi một trận mưa xuân rí rách nào đó để đâm chồi nảy lộc.
Chu Minh ăn hết hộp cơm, liếc nhìn cún con ợ no, lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng hiếm có, “Mấy đứa trẻ bị bắt cóc đều ổn chứ?”
“Đám khốn nạn đó dứt khoát không phải là người. Những đứa trẻ đó còn rất nhỏ, vậy mà chúng lại cho uống thuốc ngủ. Có điều đã được giải cứu kịp thời, chứ nếu không, theo lời bác sĩ thì chỉ cần uống thuốc ngủ thêm vài ngày nữa, sự phát triển não bộ của chúng chắc chắn có vấn đề.” Tạ Anh Tư ngao ngán lắc đầu, đặt hộp cơm xuống, nhận tờ khăn giấy Chu Minh đưa cho, “Thật khó mà tưởng tượng, nếu không tìm thấy đám nhỏ, những đứa trẻ đó sẽ có cuộc đời như thế nào?”
“Cũng may chúng đã bình yên trở về rồi, có phải không?” Vẻ mặt Chu Minh có nét cảm khái kính cẩn.
Tạ Anh Tư khẽ gật đầu, trong lòng đột nhiên dâng trào nỗi buồn đã bồi đắp từ nhiều năm trước, mặt mũi ủ ê nhìn thiếu niên đang trượt băng trên quảng trường cách đó không xa, lòng hắt hiu, “Cô bạn thân của tôi, vừa sinh ra đã bị người ta vứt vào cô nhi viện. Trong bọc trẻ sơ sinh đó không có nửa mảnh giấy, thậm chí cô ấy còn không biết ngày sinh của mình. Vì vậy, mỗi khi mùa đông đến, thấy người khác đón sinh nhật, cô ấy luôn chạnh lòng. Hôm đó, vào sinh nhật lần thứ hai mươi của tôi, hai chúng tôi đều uống say, cô ấy ôm tôi khóc, cứ lặp đi lặp lại câu hỏi, “Sinh nhật của mình rốt cuộc là ngày nào, rốt cuộc là ngày nào hả?”
Chu Minh trấn tĩnh, nhìn cô gái ngồi bên mình, dường như đã quen nụ cười mỉm tự nhiên của cô, màn đêm lại cho người ta ảo giác không chút giả dối, vì vậy khi cô để lộ vẻ mặt bi thương, anh cũng có cảm nhận sâu sắc hơn về người con gái này.
Bầu không khí có đôi chút u sầu, cún con ngước đầu xem xét động tĩnh “cha mẹ”, bước đến chân hai người họ quỳ xuống, khát khao yêu cầu cái vuốt ve yêu thương. Chu Minh lãnh đạm lên tiếng, “Người bạn đó của cô, bây giờ có ổn không?”
Tạ Anh Tư nhè nhẹ đưa chân xoa lưng cún con, “Ừm, cô ấy có ba bà mẹ, đối đãi với cô ấy còn tốt hơn cả con gái ruột của họ.” Nghĩ đến Đỗ Thuần, Anh Tư trầm mặc, sau cùng siết chặt nắm tay, vẻ như thề với đêm trăng, “Tôi nghĩ rồi, cho dù cả thế giới này có vứt bỏ cô ấy, Tạ Anh Tư tôi đây tuyệt đối không bao giờ làm vậy, cùng lắm tôi nuôi cô ấy là được.”
Chu Minh nhìn cô gái ngồi bên đang chìm đắm trong tư tưởng tình cảm riêng, ánh hào quang chói lóa từ đôi mắt đó nhảy vào tim anh, biến thành hồi ức quý giá. Đêm trăng thâm trầm, nhưng có gì đó so với đêm trăng còn mê hoặc lòng người hơn, nó cứ vòng quanh, quyến rũ đôi mắt anh.
Hai người ăn cơm xong, Tạ Anh Tư đầu tóc như mớ cỏ khô lên cơn buồn ngủ, thấy cô ngáp mấy cái, Chu Minh đưa cô và cún con về nhà. Trên đường đi, Chu Minh nhìn bên má phải của Tạ Anh Tư nói, “Vết bầm trên mặt đã lấy thuốc xử lý qua chưa?”
Anh Tư đưa tay khua khua, “Dùng thuốc gì chứ, tôi có khả năng bình phục như thằn lằn, chính miệng mẹ tôi từng thừa nhận, bà nói tôi đầu thai từ kiếp thằn lằn mà.” Nói xong cô lại lấy tay che miệng ngáp.
Chu Minh không nói gì, khi đến một tiệm thuốc, anh dừng lại, “Ở đây đợi tôi.”
Tạ Anh Tư đang buồn ngủ, thấy vậy chợt sáng tỏ, gần như nhận ra được điều gì đó nhưng lại như không, trong lòng cô bỗng có cảm giác ấm áp không rõ tên, vẻ mặt thoáng bối rối, giả bộ nhìn cảnh đường phố gần đó.
“Cho cô, loại thuốc xịt này công hiệu rất tốt, một ngày ba lần, đừng quên đấy!” Chu Minh định nhét lọ thuốc xịt vào tay Tạ Anh Tư, thấy cô không đưa tay ra, đành cưỡng chế đặt vào lòng tay cô.
“Khụ khụ.” Cô gái kiên cường quả thực không thích ứng được tiết mục dịu dàng của nhà tư bản, nhưng sự càn quấy che giấu sự hoảng loạn, nữ thần đêm tối đang xúi giục cô tiếp tục tranh đấu. “Tôi nói này họ Chu kia, đột nhiên đối tốt với tôi ấm áp như mùa xuân thế này, có lẽ nào anh đã thích tôi rồi?”
“Cô đoán xem?”
“Thích!”
“Cô thử đoán lại xem?”
Khi sự kích động vượt ngoài khuôn phép, trở thành trạng thái cuộc sống, cô phóng viên nhỏ bé Tạ Anh Tư cũng bắt đầu kiểm điểm một cách nghiêm túc cái đầu trúng gió của chính mình, sắc đêm ngoài cửa sổ ảm đạm, bên trong khung cửa, cô gái trẻ bắt chéo chân ngồi trên giường, nhịp thở có chút không đều, bên giường là chú chó nhỏ lông vàng đang ngồi xổm, thè lưỡi yên lặng ngồi thiền cùng cô. “Tôi nói này họ Chu kia, có lẽ nào anh đã thích tôi rồi?” Câu nói này cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô gái, tựa như lời nguyền phát ra từ cặp môi đỏ hơi mỏng của nữ phù thủy, hết lần này đến lần khác giày vò, thần kinh cô vốn đã rối