Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341779

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1779 lượt.

heo anh, chẳng cần phải lo lắng việc gì cả. Cô chăm chú lắng nghe anh dặn dò những điều cần chú ý khi tới nơi. Ra khỏi sân bay, anh dẫn cô đi sắm những vật dụng cần thiết như: bộ đồ trượt tuyết siêu dày, ủng cao su, găng tay, mũ, kính, kem chống nắng chuyên dụng... Ngoài ra, anh còn mua thêm một lô thuốc, trong đó có cả thuốc chống say. Lần này, anh chuẩn bị mọi thứ chu đáo hơn lần trước rất nhiều. Lúc cất thuốc vào túi, anh mỉm cười nhìn cô: "Hy vọng em không cần dùng đến!"
"Nhất định là không cần đâu, sức khỏe của em rất tốt mà!" Khương Kỷ Hứa đội chiếc mũ màu hồng nhạt lên khiến gương mặt cô càng trở nên trắng trẻo, đáng yêu.
“Mong là vậy!" Quý Đông Đình hôn lên má cô.
Từ Ushuaia muốn đến Nam Cực phải đi ngang qua eo biển Draké dài cả ngàn cây số. Lời hứa chắc chắn của Khương Kỷ Hứa trước khi lên tàu nhanh chóng bị sóng biển cuốn trôi. Cô bị say sóng, toàn thân mềm nhũn, nằm bẹp một chỗ. Uống thuốc chống say vào, cô mới phần nào cảm thấy dễ chịu hơn. Quý Đông Đình xoa mặt cô rồi dịu dàng hôn lên mí mắt cô: "Được rồi! Anh ra ngoài ngắm cảnh một chút, tiện thể chụp thêm cho em vài bức ảnh đẹp, có được không?"
Khương Kỷ Hứa gật đầu.
Sau khi Quý Đông Đình đi, cô cũng chẳng có việc gì làm , liền lấy điện thoại ra xem. Đã mấy ngày rồi cô không sờ tới điện thoại. Vừa mở máy ra, cô đã thấy mấy tin nhắn của Thẩm Hoành gửi tới, còn có cả mấy cuộc gọi nhỡ nữa.
Tin nhắn đầu tiên: Ha ha, chúc mừng em! Thật là bất ngờ
Tin nhắn thứ hai: Tiểu Hứa, đúng là em đấy chứ? Em ở London đã xảy ra chuyện gì rồi phải không? Ngày mai anh sẽ tới London, chúng ta gặp nhau đi! Đến lúc đó anh sẽ liên lạc với em.
Tin nhắn thứ ba: Anh đang ngồi ở quán cafe Coasta trên đường Oxtord đợi em.

Khương Kỷ Hứa cứ cầm điện thoại im lặng hồi lâu, mãi sau mới nhét lại vào túi. Cô hơi ghét bản thân mình, đến tận bây giờ mà tâm trạng cô vẫn bị Thẩm Hoành làm ảnh hưởng.
Buổi tối, Khương Kỷ Hứa đã dần thích nghi với sóng biển, có thể cùng Quý Đông Đình tới khoang dịch vụ để ăn uống. Sau đó, hai người trở về phòng, nằm ôm nhau ngủ được một lúc lại chuyển sang tâm sự. Bọn họ nói chuyện say sưa, hết kể về những kỷ niệm thời thơ ấu lại nhắc tới chuyện công việc. Mãi tới hôm nay Quý Đọng Đình mới biết, thì ra Hà Vân chính là đối thủ của cô, anh cũng cho cô một số lời khuyên hữu ích. Khương Kỷ Hứa lại đổi đề tài: "Được rồi, chúng ta nói chuyện khác đi! Kingsley, bây giờ... anh còn yêu ai khác không?"
“Trời ơi, Hứa Hứa! Câu hỏi này của em hơi quá đáng đấy!" Quý Đông Đình bắt lấy tay Khương Kỷ Hứa: "Em là đang nghi ngờ phẩm giá của anh sao?"
"Em sai rồi, xin lỗi anh!" Khương Kỷ Hứa biết điều nhanh chóng nhận lỗi.
Quý Đông Đình không chịu buông tay cô ra, nhìn cô bằng ánh mắt vô cùng khao khát: "Hứa Hứa, giúp anh một lần được không?"
Khương Kỷ Hứa lảng tránh: "Kingsley, em phát hiện ra gương mặt anh chỗ nào cũng rất đẹp, rất tuấn tú”
Quý Đông Đình chớp mắt: "Thật sao? Vậy em thích nhất là chỗ nào?"
Khương Kỷ Hứa hơi chống người dậy, chăm chú ngắm nhìn người đàn ông đang tựa nửa người vào đầu giường. Vầng trán rộng sống mũi cao, đôi mắt hẹp dài, hàng lông mày rậm, những chỗ này chắc bạn gái cũ của anh đều đã khen hết rồi. Tầm mắt dừng lại trên tai anh, cô đột nhiên nhìn thấy một nốt ruồi nhỏ. Thật xinh xắn và đặc biệt! Cô chỉ vào dái tai anh: "Em thích nó nhất."
"Cái gì?" Quý Đông Đình nghiêng đầu hỏi Khương Kỷ Hứa: "Là tai ư?"
"Không phải, là nốt ruồi nhỏ này." Khương Kỷ Hứa sờ lên nó: "Đáng yêu quá đi mất! Kingsley, trước đây đã có ai nói với anh rằng nó rất giống lỗ tai chưa?"
Quý Đông Đình sờ tai mình: "Chỗ này à?"
Khương Kỷ Hứa kéo tay của Quý Đông Đình tìm tới đúng vị trí của nốt ruồi, cô còn tận tình miêu tả: "Nó trông hơi giống hình trái tim, bên ngoài xù lông."
“Vậy ư?" Quý Đông Đình tuy không thích cách Khương Kỷ Hứa hình dung về "nốt ruồi đẹp nhất cơ thể" của mình, nhưng vẫn rất vui vì sự quan sát tỉ mỉ của cô. Làm gì có người con gái nào giống như cô, ngay đến một cái nốt ruồi của anh cũng không tha! Quý Đông Đình mỉm cười hài lòng. Chỉ có điều, lúc này, đầu óc anh lại đang quay cuồng với những suy nghĩ đen tối khác. Anh siết chặt tay Khương Kỷ Hứa rồi hôn cô cuồng nhiệt.
Khương Kỷ Hứa dường như cảm nhận được nguy hiểm cận kề, vội né đầu sang một bên: "Quý Đông Đình chúng ta ngủ thôi!"
Quý Đông Đình hơi thất vọng, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt lại, vùi mặt hít hà hõm cổ của cô. Khương Kỷ Hứa thật khó lòng chịu nổi. Cô đành đỏ mặt hỏi: "Đông Đình, em phải giúp anh thế nào?"
Quý Đông Đình lập tức mở mắt ra, khẽ gọi: "Em yêu!" Sau đó, anh lại hôn lên đôi môi mềm mại của Khương Kỷ Hứa. Không cần nhiều lời thừa thãi, anh cứ thế nắm chặt tay cô từ từ kéo nó xuống một nơi nào đó.
Cuối cùng, sau gần bốn mươi tiếng di chuyển, con tàu đã an toàn cập bến Nam Cực. Khương Kỷ Hứa mải mê ngắm nhìn thế giới băng tuyết tuyệt đẹp trước mắt. Bây giờ thì cô đã hiểu tại sao Quý Đông Đình dám khẳng định: "Em nhất định sẽ rất thích!" khi đưa cô tới đây.
Quý Đông Đình nắm tay Khương Kỷ Hứa


XtGem Forum catalog