Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341766
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1766 lượt.
là để dành cho Lâm tiên sinh.”
Ôn Nhung nhìn chằm chằm Đoạn Như Bích: “Này, ai nói là muốn để lại cho…”
“Không sao, em hiểu mà.”
Hôm đó, Tần Khiêm tìm Ôn Nhung, nói một đống gì mà anh ta đã hiểu lầm cô bla bla bla, anh ta nói rất uyển chuyển, nhưng đại ý là anh ta cho rằng Ôn Nhung tìm một người đàn ông lớn tuổi, làm tình nhân, điều này thực sự là đã sỉ nhục nhân phẩm của cô giáo Ôn, anh ta thực xấu hổ vì suy nghĩ như vậy, hy vọng Ôn Nhung sẽ không so đo chuyện anh ta tỏ ra lạnh lùng hai ngày trước.
Ôn Nhung thực ra không nhận ra thái độ của Tần Khiêm với cô có gì đó không ổn, nhưng người ta đã thành khẩn nói xin lỗi với cô như vậy, thì cô cũng nhận thôi. Song, đúng lúc này, Lâm Tử Hào đột nhiên chạy tới, giận dữ chỉ vào Ôn Nhung, dùng cái giọng trẻ con giòn tan của cậu nhóc quát to: “Cô ở đây quấn quấn quít quít với người khác làm gì? Cô là người phụ nữ của cha em!”
Sấm chớp cuồn cuộn, mọi cực nhọc của Ôn Nhung trước đó, tất cả đều hao công tốn sức, toàn bộ đều thất bại trong gang tấc.
Cho nên, một buổi chiều khi người nào đó sau mười lăm ngày biến mất, khi hắn gõ cửa nhà Ôn Nhung, đến lúc Ôn Nhung nhìn đến khuôn mặt tươi cười của hắn, đóng cửa thả chó.
“Tiểu Nhung, ai tới vậy?” Đinh cô nương ở trong nhà cũng bị tiếng sập cửa khí thể mười phần của cô khiến cho kinh động.
“Đưa hàng, gõ nhầm nhà.”
Đinh cô nương không tin, chạy đi mở cửa, Ôn Nhung tà ác nói: “Em dám mở cửa, không có cơm tối ăn!”
Chuông cửa lại vang lên lần nữa, vang mãi vang mãi, Đinh cô nương thấy không ổn, không để ý đến sự ngăn cản của Ôn Nhung chạy ra mở cửa: “Em vẫn đi coi một chút.”
Vừa mở ra, cặp mắt của Đinh cô nương liền thẳng đơ, Lâm Tuyển cười với cô: “Cô giáo Đinh, cô khỏe chứ.”
“Khỏe… Khỏe,” Đinh cô nương bị thị giác đánh thẳng vào trong quá mạnh mẽ, “Anh đến tìm… Ôn Nhung sao?”
Đinh cô nương đột nhiên có cảm giác liên tiếp bị lừa gạt, hai ngày trước sau khi tuồn ra tin tức người Ôn Nhung GD là Lâm Tuyển xong, trong trường đúng là nổ tung, nhưng Ôn Nhung vẫn nói với cô là không phải, cô thấy Ôn Nhung chắc sẽ không lừa gạt mình, còn cật lực tranh luận với người ta, cho nên bây giờ, đối diện với chân tướng trần trụi trước mặt, Ôn Tiểu Nhung không còn chỗ ẩn núp.
“Cô giáo Đinh, tôi muốn nói chuyện riêng với Nhung Nhung một chút.”
Nhung Nhung, Đinh Đinh lệ nóng quanh tròng, Ôn Nhung, để xem lát nữa chị giải thích thế nào: “… Được.”
Sau khi Đinh Đinh đi, cửa lớn rộng mở, Ôn Nhung chẳng có cách nào ngăn cản Lâm cầm thú xâm nhập, Ôn Nhung định chui vào phòng chơi máy tính không thèm để ý tới anh ta, lại nói, cô cũng không biết vì sao lại thù sâu khổ nhiều với Lâm Tuyển như vậy, anh ta nửa tháng không đến quấy rầy cô, cô phải vui mới đúng chứ, vả lại, nói cô là người phụ nữ của anh ta cũng không phải anh ta, mà là đứa con trai lời trẻ con không thể chấp kia của anh ta.
Song, trái lo phải nghĩ, Ôn Nhung vẫn cảm thấy không thoải mái.
Lâm Tuyển bước vào nhà, đánh giá phòng riêng của Ôn Nhung, thoạt nhìn không giống phòng con gái lắm, đồ trang trí khá đơn giản, cũng không thấy bàn trng điểm. Nhìn một vòng, Lâm Tuyển bước tới bên cạnh Ôn Nhung, cô đang không ngừng mở rồi lại đóng mấy trang web, cuối cùng dừng lại ở một trang web chuyện cười, say sưa đọc.
Lâm Tuyển ngồi xuống chiếc ghế sa lon bên cạnh cô, quan sát khuôn mặt nghiêng của cô, nói: “Mấy ngày không gặp, em hình như gầy đi.”
Khốn kiếp, là ai khiến cho cô ngày phiền đêm lo chứ!
Ôn Nhung mắt nhìn thẳng nói: “Tôi ăn no uống tốt, còn béo lên hai cân.”
Lâm Tuyển nghe vậy mỉm cười: “Phải không, nói vậy là mấy ngày không có tôi em sống không tệ?”
“Dĩ nhiên.”
“Nghe nói mấy hôm rồi em hay đến thăm Tử Hào.”
Ôn Nhung không để ý đến anh ta, tiếp tục vui vẻ xem chuyện cười.
“Giám Phi nói với tôi cậu ta gặp em một lần, em hỏi tôi đi đâu?” Tiếng cười của anh ta nghe rất êm tai.
Ngón tay nhấp chuột của Ôn Nhung dừng lại một chút, mặc niệm ba lần tôi một chút cũng không muốn biết anh đi đâu làm gì, sau đó quay mặt sang, giơ nắm đấm lên: “Phải, anh còn thiếu tôi một thứ.”
Lâm Tuyển không chút nào bối rối: “Mặc dù bộ dạng này của em tôi rất thích, nhưng mà, con gái không nên bạo lực quá.”
Ôn Nhung coi lời anh ta như gió thoảng bên tai: “Chú à, chú muốn bị đánh chỗ nào đây?”
Lâm Tuyển suy nghĩ một chút: “Tôi có thể chọn cách bị đánh được chứ?”
Ôn Nhung rộng lượng gật đầu: “Có thể.”
Trong chớp mắt, Lâm cầm thú cười, Ôn Nhung mơ hồ cảm thấy không ổn, sau đó đã thấy ngón tay anh ta lướt qua đôi môi Ôn Nhung: “Có thể dùng nơi này đánh tôi chứ?”
Ôn Nhung sau khi sửng sốt, đột nhiên lui về phía sau, giơ tay lên đẩy móng vuốt của Lâm Tuyển ra: “Hạ lưu!”
“A a, còn đánh sao?”
Ôn Nhung che miệng, thầm kêu Lâm cầm thú đúng là vô sỉ cực hạn, cô không thể nổi cáu được, phải bình tĩnh. Vậy nên, cô lại trở lại chỗ ngồi lần nữa, tiếp tục xem chuyện cười.
“Sau khi trở lại tôi có nghe nói tình huống bên nhà em không được lạc quan cho lắm, cha em có nói với em chứ?’
Ôn Nhung nhìn trang web buồn cười trước mặt