Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341770

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1770 lượt.

g chiều bà lên tận trời vừa như tình nhân lại vừa giống con gái.”
“….” Ôn Nhung chảy máu trong, Lâm Tuyển nuông chiều cô? Mấy hành vi kia của anh ta mà gọi là nuông chiều? Vậy thì định nghĩa nuông chiều của cô và Đoạn Như Bích khác nhau nghiêm trọng rồi.
Như Bích cô nương vẫn còn đứng đó cười gian: “Này, anh ta cầu hôn bà thế nào? Aiz, đứng có trợn mắt mà, tôi biết bà ngây thơ, mau, nói tôi nghe coi, đừng thẹn thùng.”
“Anh ta nói thẳng, tôi và cha em đã thương lượng, tháng năm tiết trời vừa đẹp, có thể tổ chức lễ đính hôn trước.”
Vốn tưởng rằng Đoạn Như Bích sẽ thất vọng, ai ngờ cô nàng lại khen ríu rít: “Phái hành động. Duyệt!” Cô nàng lại lặng lẽ chỉ Phó Tô trước mặt, “Không giống lão ấy, tình tình thì rối loạn, vĩnh viễn mặt than.”
Ôn Nhung nhìn bóng lưng của Phó Tô, bỗng nhiên yên tĩnh lại.
Cái tên Phó Tô đã cất giấu trong lòng cô suốt mười năm, xuân hạ thu đông, ngày đêm tuần hoàn, từ một cô bé còn tết tóc đuôi sam, cho đến khi trở thành một giáo viên tiểu học tự lực cánh sinh, có lẽ không phải là mười năm đẹp nhất của một người phụ nữ, nhưng ít nhất cũng là những năm tháng xanh tươi nhất, bởi vì đơn thuần, cho nên tinh khiết. Khi đó, mỗi lần nhớ tới cái tên này là một lần hạnh phúc, đi học thì mong chờ tan học, tan học mong chờ anh sẽ bước qua cửa sổ phòng học, sau đó cô sẽ chào anh, sau đó đem món điểm tâm đã được chuẩn bị cẩn thận đưa cho anh, trong nháy mắt anh nhận lấy, lúc anh nói tiếng cảm ơn, cô liền thấy trọn vẹn. Khi đó, được thấy khuôn mặt người ấy là một loại hạnh phúc, lúc tập huấn sẽ luôn nhìn quanh cửa cung thể thao, sau khi tan học cũng sẽ đứng ở cửa trường học ngó nghiêng, khoảnh khắc bóng dáng đó xuất hiện, cô liền thấy trọn vẹn.
Khi đó, aiz, khi đó, Ôn Nhung tự nhận không phải là một người có đầu óc tỉ mỉ, vết thương tình cảm đối với cô mà nói là một chuyện cực kỳ to tát, nhưng có to bằng trời cũng không thắng nổi ăn cơm, sống cho thật tốt, huống chi đây chỉ là một mối tình đơn phương thầm mến không thành, nhưng ít nhiều khi nhớ lại lúc ấy cũng có chút buồn khổ, thời gian một đi sẽ không trở lại, chỉ còn lại kẻ ngốc như cô thôi.
Ôn Nhung hoảng hốt tự mình suy nghĩ miên man, chờ đến lúc cô lấy lại tinh thần, đã bị một tràng pháo tay đinh tai nhức óc khiến cho giật bắn.
Ôn Nhung ghé đến bên tai Đoạn Như Bích hỏi: “Sao vậy?”
“Quá đặc sắc!” Như Bích cô nương đứng lên vỗ tay, không chút nào keo kiệt lời khen, “Ông chú nhà cậu không phải chỉ được cái mã không đâu.”
Ôn Nhung nhìn đám quần chúng đang kích động, có loại ảo giác như mình đang ở trong một giáo hội tà giáo, Lâm Tuyển trên đài là giáo chủ, không biết nói cái gì, nói đến mức người ta bị mê muội.
Đoạn Như Bích chỉ nhìn dáng vẻ mê man của cô thôi cũng biết cô đang thất thần: “Không phải chứ, bà thế mà lại mất hồn, không nghe lọt cái gì?”
Như Bích cô nương hận sắt không thành thép lắc đầu: “Thôi, bọn mình mau ra ngoài chờ ông chú nhà bà đi, hắc hắc, lát nữa, tôi muốn quan sát anh ta gần một chút.”
Ôn Nhung lùi lại phía sau: “Không cần, tôi không muốn ăn cơm với anh ta.”
Như Bích cô nương túm chặt lấy cổ tay cô kéo Ôn Nhung ra ngoài, nghiêm túc nói: “Thái độ của bà như thế là không đúng, người yêu là phải ở cùng một chỗ, không ở cùng làm sao bà biết có thích hay không?”
“Bích Bích, sao bà lại phản bội nhanh vậy chứ?”
“Tôi là muốn tốt cho bà thôi!” Đoạn Như Bích hất hất cằm về phía trước, “Nhìn thấy chưa hả, dây là cơ hội tốt để bà diệt nhuệ khí của nó! Cho nó biết, Phó Tô chỉ là cọng lông, quăng cho nó đi!”
“Bích Bích, bà tích chút khẩu đức đi…”
Lúc này, Lâm Tuyển và Bành Duệ cuối cùng cũng thoát khỏi đám đông học sinh nhiệt tình như lửa, đột phá vòng vây, nhưng còn có mấy tiểu học muội chạy theo anh ta, trước mặt các tiểu học đệ tiểu học muội Lâm Tuyển cứ gọi là phong độ cao thường, vẫn còn có người tìm anh ta xin chữ ký, vẻ mặt tươi cười lúc anh ta ký tên kia, thật sự là khiến người ta mê mẩn đến thất điên bát đảo.
Sau khi đám tiểu học muội đi rồi, Lâm Tuyển bước về phía Ôn Nhung, giống như thở phào nhẹ nhõm: “Được rồi, có thể đi ăn cơm.”
“Tôi không….”
Ôn Nhung còn chưa nói hết, bàn tay tội ác của Đoạn Như Bích đâ bịt kín miệng cô lại: “Được! Chúng ta đi thôi.”
Lâm Tuyển nhìn cô gái phóng khoáng trước mặt này một chút, thật sự là hiểu lòng của hắn.
“Bọn em cũng đi!”
Ôn Tuyết vẫn chờ ở bên cạnh, Phó Tô cũng ở đó. Ôn Nhung cho là Phó Tô sẽ cự tuyệt, ai ngờ hôm nay anh lại im lặng đến cùng, anh không phản đối tức là đồng ý đi.
Vì vậy, sáu người, ba nam ba nữ, trong lòng đều có tính toán riêng, gói lại tâm tư lương thiện hoặc bất lương của mình cùng nhau lao tới bữa cơm ầm ầm dậy sóng.






Phòng bao, một bàn tròn, sáu cái ghế,
Lâm Tuyển nói: “Ưu tiên phụ nữ.”
Những lời này lại lần nữa lấy được sự tán thưởng của Như Bích cô nương, cô nàng kéo Ôn Nhung ngồi xuống bên trong, lúc Ôn Tuyết muốn ngồi xuống bên cạnh Ôn Nhung, cô nàng kịp thời dùng túi xách chiếm đoạt vị trí trước: “Chỗ này