Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341764

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1764 lượt.

Lâm Tuyển nói vậy vẫn tương đối kinh ngạc.
Như Bích cô nương thở hốc vì kinh ngạc, vội vàng níu lấy Ôn Nhung: “Sao bà không nói cho tôi biết?”
Ôn Nhung vẫn còn đang trợn mắt há mồm, không nói ra được nửa chữ.
Hiệu trưởng đại nhân sau khi giật mình một lát xong, lập tức phản ứng kịp, trưng lên khuôn mặt tươi cười liên tiếp chúc mừng, lại còn cảm thán: “Xem ra hai người đúng là rất có duyên phận, Lâm Tuyển, chẳng lẽ cậu năm ấy đã coi trọng Ôn tiểu học muội rồi.”
Thầy Cố cũng khó nén nỗi kinh ngạc: “Không nhìn ra đấy, Ôn Nhung mới vừa rồi còn nói không nhớ rõ bảy năm trước đã gặp qua cậu, hai người qua lại được bao lâu rồi?”
Lâm Tuyển từ chối cho ý kiến cười cười: “Cho nên tôi đã nói tôi rất bao dung mà, cô ấy không nhớ cũng cho qua.”
Ôn Nhung đột nhiên tỉnh táo lại: “Chính anh cũng không nhớ còn gì.”
Lâm Tuyển hất cằm lên, cặp mắt hoa đào cười lên dịu dàng: “A, thì ra là em cũng để ý.”
Ôn Nhung há to mồm, nhận ra mình lại bị tên cầm thú này gài bẫy.
“Chị, chị muốn đính hôn rồi?”
Ôn Nhung sửng sốt, lập tức quay đầu, Ôn Tuyết đứng sau lưng cô, còn có Phó Tô. Trong nháy mắt khi nhìn thấy Phó Tô, Ôn Nhung cứng người, Phó Tô không nhìn cô, giống như không nghe thấy câu nói vừa rồi, một chút phản ứng cũng không có.
Ôn Tuyết lúc này đã đi đến bên cạnh Ôn Nhung, làm ra vẻ thục nữ gọi Ôn Nhung là tỷ tỷ: “Tỷ tỷ, đây là chuyện khi nào vậy, sao em không biết gì hết? Lúc nào đính hôn, ai da, em có phải nên chuẩn bị lễ vật không nhỉ? Đúng không, Phó Tô?”
Ôn Tuyết quàng qua cánh tay Ôn Nhung, dáng vẻ vui sướng kia so với vàng trắng còn thật hơn. Phó Tô lãnh đạm không thèm đếm xỉa đến chuyện gì, không để ý tới cô ta, tiếp tục im lặng là vàng.
Một chữ “Tôi” của Ôn Nhung còn chưa phun ra được, Lâm Tuyển đã lên tiếng trước: “Bước đầu định vào tháng 5, em vợ chỉ cần đến dự là được rồi, không cần chuẩn bị lễ vật, khi nào kết hôn tặng lễ cũng không muộn.”
Ôn Tuyết cười đến nở hoa trên mặt: “Em bảo hai người được như vậy ít nhiều cũng nhờ công của em nha, nếu mà không phải em bị ốm không đi coi mặt được, tỷ tỷ, chị cũng khó mà lấy được Lâm tiên sinh.”
Bị ốm? Là ai lấy cái chết bức cô không làm thế thân không được, Ôn Nhung hăm hở muốn phản bác một hơi, đầu kia Lâm Tuyển đã nói chen vào: “Em vợ đúng là không có công thì cũng có sức.”
Này này này, tên cầm thú này còn nói y như thật ấy, trái tim bình tĩnh của Ôn Nhung bị Lâm Tuyển phết mỡ nướng nướng, cháy khét, cô đang muốn phản bác, Như Bích cô nương bên kia lại nhào lên hung hăng kéo cánh tay kia của cô: :”Tiểu Nhung, bà không phúc hậu ~”
Hiệu trưởng cùng thầy Cố không nói câu nào chúc mừng luôn, Bành Duệ trực tiếp cười nói: “Chị dâu, xin chiếu cố.” Trừ Phó Tô vẫn đứng yên, những người khác đều lấy thế công bao vây dồn Ôn Nhung vào góc chết.
Ôn Nhung mới vừa rồi còn gấp, bây giờ là bấn, từng người một thay nhau ra trận kiểu này, thật giống như coi lời nói của tên kia thành bản án, còn không để cô giải thích, cô có quyền được phát biểu ý kiến chứ được không, cô muốn tố cáo, cô muốn lật lại bản án.
Lâm Tuyển lấy tư thế cách biệt đứng một bên nhìn Ôn Nhung bị vây chặt, hắn nhìn vẻ mặt có nỗi khổ mà nói không ra của cô, môi mỏng nhếch lên, xẹt qua một đường cong thật sâu. Sau đó, hắn lướt qua mọi người, nhìn Phó Tô đứng đằng sau, người trẻ tuổi kia hôm nay không có biểu cảm gì, chẳng qua là sắc mặt không được tốt, vào một ngày xuân về hoa nở như hôm nay, gương mặt kia thật đúng là khiến người ta cụt hứng, giống như có người có thù giết cha với cậu ta vậy.
Lâm Tuyển không bày ra bất kỳ vẻ mặt khiêu khích nào, chỉ mỉm cười, mà ánh mắt của Phó Tô lại càng thêm lạnh.
“Từ từ…”
Ôn Nhung cuối cùng không nhịn được giơ tay lên bày tỏ có lời muốn nói, ai ngờ hiệu trưởng lại nhìn đồng hồ một cái rồi vội nói: “Sắp đến giờ rồi, chúng ta mau đến hội trường thôi.”
Vậy nên tiếng nói của Ôn Nhung một lần nữa bị ngó lơ, mọi người rảo bước nhanh chóng đồng loạt đi về phía lễ đường, Đoạn Như Bích kéo bàn tay nhỏ bé của Ôn Nhung, hai người đi cuối cùng, Như Bích cô nương nhìn dáng vẻ tức đến ngây người của cô, phì một tiếng bật cười, chọc chọc vào mặt cô: “Đần rồi? Ai da, tôi còn bị bà nói gạt, cho là ông chú này vừa già, vừa yếu, vừa bất lực bao nhiêu, mới bị bà nói thành như vậy, tôi nói với bà thế nào cho đúng bây giờ, như vậy mà bà còn chán ghét, muốn tôi nói, tôi bây giờ trực tiếp hoài nghi bà giống hệt em gái bà, não tàn hết. Annh ta chững chạc hơn so với Phó Tô, dịu dàng hơn Phó Tô, chín chẳn hơn Phó Tô, yêu thương bà hơn so với Phó Tô, nhiều tiền hơn Phó Tô, anh tuấn hơn Phó Tô, so với Phó Tô….”
“Dừng dừng dừng!” Ôn Nhung bị trọng thương, “Bích Bích, bà bị tẩy não rồi? Bà mới thấy một mặt của anh ta đã phun ra các loại tốt, bà đấy là chưa nhìn rõ chân tương! Bà bị sắc đẹp làm cho mờ mắt!”
“Tôi duyệt người vô số!” Đoạn Như Bích ưỡn ngực, “Lúc tôi có bạn trai, bà còn đang đọc tiểu thuyết ngôn tình mà cũng đỏ mặt được đấy. Cho nên, lấy con mắt tinh tường của tôi, tôi nói cho bà biết., bà gả đi, gả cho ông chú đi, anh ta sẽ nuôn


XtGem Forum catalog