Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341763
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1763 lượt.
nữa, mỗi tình tiết đều hiện ra rành rành trước mắt. Chẳng qua là, khi đó cô quá hồi hộp, cả đầu toàn là cung thể thao, thực sự không thể nhớ nổi khuôn mặt của người kia, mà sau này cô lại đem hết tâm tư đặt trên người Phó Tô, vậy nên, chuyện này từ từ bị phủ kín bụi, cuối cùng không biết rớt lại ở góc nào.
Bây giờ nhớ lại, đáy lòng Ôn Nhung chợt dâng lên cảm giác kỳ diệu nhè nhẹ, cô và Lâm Tuyển đã từng gặp mặt một lần?! Đúng là càng nghĩ càng thấy quái.
“Uây, bà và ông chú nhà bà thật là có duyên phận.” Đoạn Như Bích che miệng cười trộm, “Hay là theo luôn đê?”
Ôn Nhung đầu đầy hắc tuyến, ghét bỏ nói: “Nhổ nhổ, cái gì mà ông chú nhà tôi, cô nương, chú ý tìm từ đi.”
Nói cái gì mà duyên phận dễ nghe như vậy, nhiều nhất tính là nghiệt duyên.
“Lại nói, lúc ấy tôi thấy tiểu học muội này rất can đám, dám muốn Lâm Tuyển thỏa thuận trước, ha ha,” Bành Duệ hỏi Ôn Nhung, “Cô còn nhớ lúc đó viết gì không?”
Ôn Nhung nhớ lại, lắc đầu: “Không nhớ rõ.”
Ôn Nhung bây giờ có lý do để hoài nghi, Lâm cầm thú là vì tờ giấy không đầy đủ hiệu lực pháp lý kia mới ghi hận trong lòng với cô, dẫn đến dây dưa bằng mọi cách? Nhưng ngẫm lại lại cảm thấy không có khả năng, một người đàn ông phải nhỏ mọn đến mức nào mới để trong lòng một chuyện đã xa xôi như vậy chứ.
Bành Duệ vuốt vuốt cằm: “Tờ giấy kia sau này hình như dược Lâm Tuyển cầm đi thì phải, không biết còn đó hay không.”
“Nếu mà còn, phải bỏ vào phòng truyền thống của trường, ha ha.” Hiệu trưởng cũng vui đùa theo, “À, mà sao Lâm Tuyển còn chưa tới, cậu ta nói sẽ đến mà.”
Bành Duệ nhìn đồng hồ đeo tay một chút: “Trước khi đến tôi có nói chuyện với cậu ta rồi, chắc một lát nữa là tới thôi.”
Thầy Cố chợt nói: “Người bên kia có phải không?”
Bốn người đồng loạt quay lại phía sau nhìn, quả nhiên không ngoài dự đoán, Lâm Tuyển đang đi về phía bọn họ, không cần phải nói, tuấn nhã bức người. Không biết có phải do vừa nhớ lại chuyện kia hay không, trong nháy mắt khi Ôn Nhung thấy Lâm Tuyển , trái tim khẽ nhảy lên một cái, cuống quít dời tầm mắt.
Mà bên kia, Đoạn tiểu thư không hề bình tĩnh chút nào, ánh mắt cô nàng nhìn chòng chọc về phía Lâm Tuyển một hồi, sau đó đột nhiên bắn đến bên cạnh Ôn Nhung, hạ thấp giọng quát: “Đó là Lâm Tuyển? Lâm Tuyển?”
Ôn Nhung không biết cô nàng này sao đột nhiên lại lên cơn co giật, cô gật đầu một cái.
“Ôn Tiểu Nhung!” Như Bích cô nương chợt vô cùng nghiêm túc túm lấy tay Ôn Nhung, khinh bỉ cô từ tận trong đáy lòng, “Như thế này mà bà còn không theo?”
Ôn Nhung ngây ngốc.
“Con nhỏ chết tiệt này, mau theo cho tôi!”
Thế giới này, sắc đẹp che mắt là đáng sợ nhất.
Lâm Tuyển một mình tiến đến, thấy Ôn Nhung, cười một cái, phát huy ào ào vẻ nho nhã tinh túy, Như Bích cô nương giống như bị đánh tiết gà, cô nàng chẳng thèm để ý đến sự phản kháng của Ôn Nhung, kích động kéo cô tới chủ động chào hỏi Lâm Tuyển: “Lâm tiên sinh, à, phải là Lâm học trưởng mới đúng, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.”
Lâm Tuyển trưng ra bộ mặt tươi cười không chê vào đâu được: “Chào cô, cô là bạn của Nhung Nhung?"
Một tiếng “Nhung Nhung” này, nhu tình mật ý ngoài dự đoán của mọi người, những người đứng đây đều có phản ứng khác nhau, Ôn Nhung dị ứng run rẩy, Bành Duệ bí hiểm tự mình suy nghĩ, ba người kia đều sửng sốt, hiệu trưởng và thầy Cố không hiểu thì coi như bình thường, mà Như Bích cô nương thì đã trầm luân trong sự dịu dàng của Lâm Tuyển một lần nữa mất rồi, sau đó lại càng thêm phỉ nhổ Ôn Nhung được tiện nghi còn khoe mã.
Bành Duệ suy tư xong, dáng điệu trong lòng tự hiểu, anh ta nháy mắt với Lâm Tuyển: “Ông chủ Lâm, chúng tôi vừa mới nhắc đến chuyện cũ của cậu với Ôn tiểu học muội đấy, cậu nhớ chứ, cung thể thao?”
“A?” Lâm Tuyển đầu tiên là mờ mịt, sau đó chợt, “A, là chuyện đó.”
Người này lúc nào cũng hư hư thật thật, gương mặt vân đạm phong khinh kia của anh ta khiến cho người ta đoán không ra.
Như Bích cô nương lập tức kịp thời phản ứng, rất tích cực nói: “Lâm tiên sinh, thì ra là buổi tọa đàm của anh, vậy chúng tôi nhất định phải đi cổ vũ, Tiểu Nhung, đi thôi!”
“Bây giờ hội trường chắc cũng sắp chật kín rồi, chúng ta mau đi thôi.” Thầy Cố cười nói.
Ôn Nhung không vui vẻ cho lắm, nhưng cô còn chưa biết mở miệng thế nào cho phải, bên kia Lâm Tuyển đã dùng giọng điệu ôn hòa kia lơ đãng nói: “Nhung Nhung, em đi theo tôi, lát nữa tôi nói xong cùng đi ăn cơm.”
Hiệu trưởng cùng với thầy Cố hai mắt nhìn nhau, Bành Duệ vỗ vỗ vai Lâm Tuyển, vẻ mặt thần bí kiểu “Tôi hiểu”, Lâm Tuyển thản nhiên nhìn anh ta một cái, tiếp tục nói với Ôn Nhung: “Về chi tiết của việc đính hôn chúng ta còn cần cùng nhau thương lượng một chút.”
Lâm Tuyển am hiểu nhất chính là quăng bom, còn dùng vẻ mặt không đếm xỉa gì cười cười mà nhìn mọi người bị nổ cho tan xương nát thịt, nhất là Ôn Nhung, vẻ mặt khiếp sợ kia của cô nhìn còn hay hơn bất cứ thứ gì, nhìn mà khiến hắn ngứa ngáy ruột gan.
“Hai người….đính hôn?” Bành Duệ mặc dù đoán được mấy phần, nhưng nghe thấy