Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341786

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1786 lượt.

rộng, ít nhất cũng phải ba mươi bàn, đã có không ít người vào ngồi, phân nửa bên trái là bạn bè người thân của nhà trai, nửa bên phải là bạn bè người thân của nhà gái.
Ôn Nhung tìm được bàn của mình, Phí Phí sắp xếp cho bạn cấp hai ở cùng một chỗ, tổng cộng có ba bàn, chưa chắc đều là cùng khóa, có người là cùng lớp với Phí Phí, giống như Ôn Nhung, có người là ở bên hội học sinh, tiền bối hậu bối ở trong Đoàn Đội, giống như Phó Tô, Ôn Tuyết. Lúc Ôn Nhung đến, cái bàn mười người đã có sáu người ngồi, cô bước tới, không ai nhận ra cô là ai.
“Đã lâu không gặp, mọi người tới sớm quá nhỉ.”
Một nữ sinh ngồi cùng bàn, thật là thì chính là lớp trưởng của bọn họ, nhìn cô nửa ngày, cặp mắt cận thị nặng cũng đã trừng to hơn cả tròng kính: “Ôn Nhung?”
Làm gì đến mức ấy, chẳng qua cô chỉ đổi bộ quần áo, cũng đâu có đổi gương mặt.
“Lớp trưởng đại nhân, hắc hắc.”
Nam sinh ngồi bên cạnh cũng nhận ra; “Ôn Nhung, cậu thay đổi nhiều quá.”
“Đúng vậy, hôm nay suýt nữa em cũng không nhận ra chị ấy.” Ôn Tuyết kéo Phó Tô ngồi xuống.
Cặp chị em này lúc ấy ở trong trường đều được coi là nhân vật phong vân, cô chị Ôn Nhung là siêu nhân thể dục, quán quân lớn nhỏ đều ôm đến nhũn cả tay, cô em Ôn Tuyết nhập học sau lại vừa là mỹ nữ lại là tài nữ, thành tích trong bảng lúc nào cũng trong top 3.
Chỉ có điều, hai chị em này không được thân thiết lắm.
Ôn Nhung Ôn Tuyết ngồi đối mặt nhau, Ôn Nhung không thích vị trí này.
“Chị, hôm nay cũng đâu phải ngày chị kết hôn, ăn mặc như bình thường là được rồi, không phải chị không quen mặc váy đi giày cao gót sao, không cần thiết phải hành hạ mình như vậy.”
Lời này thực sự không nên được nói ra từ trong miệng một cô em gái, không khí còn chưa được hâm nóng, đã bị một câu của Ôn Tuyết làm cho tẻ ngắt.
Là cô muốn mặc sao! Còn không phải là bị người nào đó ép buộc.
Chẳng qua, Ôn Nhung đã thấy qua lúc Ôn Tuyết điên hơn rồi, cho nên giờ phút này vẻ mặt của cô cũng chỉ nhàn nhạt mà nói: “Coi như luyện tập, dù sao tháng sau cũng phải mặc váy đi giày cao gót.”
Phó Tô nheo mắt, sắc mặt trầm xuống mấy phần.
Ôn Tuyết hết sức tiếc nuổi lắc đầu một cái: “Nhưng bộ này không hợp với chị lắm, Tô Tô, anh nói có đúng không?”
Phó Tô bình tĩnh nói: “Vô cùng hợp.”
Sắc mặt Ôn Tuyết nhất thời như nuốt phải phân.
“Minh cũng thấy rất đẹp.” Lớp trưởng ngồi một bên ca ngợi.
“Mình cũng thấy vậy, ngại quá, mình đến chậm.”
Bành Giai Giai vừa xuất hiện, lực chú ý của mọi người lập tức được dời đi, đây cũng là một cô nàng biến mục nát thành thần kỳ, thịt nhiều như vậy mà mất sạch sành sanh, kết quả là, đề tài dời đến việc lớn cả đời của phái nữ: giảm cân.
Lục tục, khách khứa cũng đến đông đủ, MC bắt đầu dẫn dắt toàn cục, ánh đèn tối dần, đến khi hành khúc kết hôn vang lên, hiện trường yên lặng, tâm trạng tuyệt vời khiến lòng người dao động đột nhiên dâng lên, vô số những bong bóng trong suốt từ trên trời bay xuống, tô điểm cho không khí lãng mạn đến cực điểm.
Ôn Nhung quay đầu nhìn cô dâu chú rể bước lên thảm đỏ, bản thân cũng không phát hiện ra, lúc này nụ cười của cô nhẹ nhàng đến mức nào, lời chúc phúc cùng mong đợi phát ra từ nội tâm. Trên đài, MC kể lại chuyện yêu đương từ khi cô dâu chú rể mới quen đến khi yêu nhau, thực ra chẳng đến mức khắc cốt ghi tâm, nhưng lại là câu chuyện đẹp đẽ ấm áp nhất, nắm tay cả đời, bên nhau đến già, có thứ gì khiến cho người ta hạnh phúc hơn nữa sao?
Ôn Nhung nhìn chú rể, không hiểu sao trước mắt loáng một cái, tự động gắn khuôn mặt của Lâm Tuyển vào. Không biết anh ta mặc lễ phục vào trông sẽ thế nào, cô thích đàn ông mặc lễ phục màu đen, anh già kia nhất định sẽ đỏm dáng muốn mặc đồ trắng cho coi, nhưng chắc cũng rất đẹp mắt đây. Lễ đính hôn sắp được cử hành, cô ngoài mặt buông tay mặc kệ, nhưng trong lòng cũng ngứa ngáy khó chịu, có cô gái nào lại không quan tâm đến thời khắc quan trọng như vậy, cho dù không phải hôn lễ chính thức, nhưng cũng là một loại hứa hẹn.
Nghĩ đến đây, cô không nhịn được mà dâng trào một chút, cùng với hôn lễ tiến vào lúc quan trọng, nụ cười cũng càng vui vẻ.
Ánh đèn sáng lên, tiếng vỗ tay vang lên, Ôn Nhung thu hồi tầm mắt, mới vừa quay đầu, ánh mắt chạm phải người đối diện, Phó Tô giật mình, nhanh chóng nâng ly rượu lên, quay mặt đi.
Khai tiệc, mọi người ăn ăn uống uống, cô dâu chú rể vẫn còn đang đi kính rượu từng bàn, ba bàn bọn họ trước đã tự mình náo nhiệt. Lần này không thua gì họp lớp cả, người ba bàn cứ đi tới đi lui, mời rượu lẫn nhau, quàng vai khoác tay, tình cảm bạn học hết sức bùng nổ.
Bàn của Ôn Nhung là nhiều người la cà nhất, có vị tôn đại thần Phó Tô ngồi đây, có ai không biết anh là Trạng Nguyên thi tốt nghiệp khóa bọn họ học năm đó, giáo thảo* một cây, bạn gái xứng đôi chính là hoa khôi của trường, chính là người ddang ngồi bên cạnh. Còn có Ôn Nhung, nữ hiệp ngàn chén không say trong truyền thuyết xâm nhập lòng người, mọi người không dám đấu một mình với cô, ws* yêu cầu uống tập thể.
* giáo thảo = anh chàng đẹp trai nhất trường.
ws = bỉ ổi (ngôn ngữ mạng, v