Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341787

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1787 lượt.

như vậy.”
Ôn Nhung liếc nhìn người bên cạnh, anh ta là người ngồi cùng bàn với Phó Tô thời cấp hai, quan hệ cũng khá thân, tên là Lý Niên Kiều.
Ôn Nhung không đáp lại, chỉ nghe anh ta nói tiếp: “Hồi đi học tôi đã thấy cậu ta không thích Ôn Tuyết tẹo nào, sao bây giờ lại ở cùng một chỗ với cô ta, kỳ quái.”
Ôn Nhung không có tâm tư gì đáp lại, thuận miệng nói: “Anh ấy làm sao có thể qua lại với người mình không thích, anh nghĩ nhiều quá.”
“Thật.” Lý Niên Kiều rất cố chấp, “Tôi ngồi chung bàn với cậu ta ba năm, điểm này mà còn không nhìn ra? Thành thật mà nói, người cậu ta thích phải là em.”
Trong chớp mắt, trái tim buồn bực của Ôn Nhung cơ hồ như ngừng đập.






Thế giới của Ôn Nhung tĩnh lặng trong mấy giây, sau đó cô lẳng lặng gắp một miếng vịt nướng bỏ vào miệng nhai kỹ, mùi vị của thịt sẽ khiến cho cô bình tĩnh lại.
Sau đó, cô có thể làm bộ như chẳng sao cả nói: “Anh càng ngày càng biết nói đùa, quan hệ của em và Phó Tô rất tốt… ít nhất là thời đi học, cho nên anh mới hiểu lầm chăng.”
Lý Niên Kiều đối với luận điệu này của cô rất xem thường, anh ta học chung trường với Phó Tô bảy năm, thừa hiểu cái tính khí cổ quái của thằng nhóc kia: “Làm ơn đi, em nghĩ một nam sinh chỉ bởi vì quan hệ tốt sẽ dăm thì mười bận chạy đi mấy hiệu đồ ăn mua bữa tối chuẩn bị cho một nữ sinh sao, à, còn chưa tính mấy túi lớn túi nhỏ đồ ăn vặt kia nữa. Chủ yếu nhất là, người làm những việc này là Phó Tô, cái tên Phó Tô cả đời không biết nói đùa là gì ấy.”
“Chuyện đó cũng đâu có gì…” Ôn Nhung cố gắng thuyết phục anh ta, cũng đồng thời thuyết phục mình, “Quan hệ của bọn em không chỉ tốt không, bọn em từ nhỏ đã quen biết.”
“Sao em nghe mãi mà không hiểu vậy, hay là em thực sự đần độn như vậy?” Ông anh Lý thở dài, “Phó Tô đó, em đã thấy cậu ta giúp Ôn Tuyết làm những chuyện này bao giờ chưa, những cô gái khác đến nói chuyện cậu ta còn lười phải nhiều lời. Tôi còn nhớ sinh nhật hàng năm của em cậu ta đều bó một bó bách hợp tặng cho em.”
“Này, ông đang nói gì đấy.” Chợt, một bên đàn anh tên Cổ Hi lè lưỡi thò qua.
“Không có chuyện của ông.” Lý Niên Kiều đẩy anh ta ra.
“Sao lại không có chuyện của tôi, đương nhiên là có chuyện của tôi.”
Người anh em này hiển nhiên đã uống say, chết sống không chịu đị, Lý Niên Kiều không sao nói chuyện tiếp với Ôn Nhung được, vẻ mặt bất đắc dĩ, “Vậy ông nói xem mắc mớ gì tới ông?”
Cổ Hi bĩu môi cười một tiếng, đong đưa chén rượu lắc lắc với Ôn Nhung: “Cái gì nhỉ, chuyện kia thật có lỗi, đã nhiều năm như vậy rồi, anh thấy bây giờ em sắp đính hôn, cho nên muốn nói với em một câu, em đừng để trong lòng.”
Ôn Nhung không hiểu ra sao, người anh em này ngộ độc rượu sao, miệng chạy đầy xe lửa.
“Này này, em đừng tức giận.” Cổ Hi thấy Ôn Nhung không phản ứng, cho là trong lòng cô khó chịu, cố gắng ăn nói rõ ràng một chút, “Ca ca hồi đó trẻ tuổi, không có kinh nghiệm, lá thư của em làm anh rất cảm động, nhưng mà cảm động thì cảm động, không thể nói là vì cảm động nên đồng ý với em được, em hiểu không? Sau đó em gái em nói chỉ cần không đi là không sao, nên anh không đến chỗ hẹn.”
Ôn Nhung càng nghe càng thấy bất thường, nghe đến cuối, đầu oanh một tiếng nổ tung.
Lý Niên Kiều nghe như rơi vào trong sương mù, không nhịn được chen miệng vào: “Ông đang nói thư gì hả, chỗ hẹn cái gì?”
“À à, bây giờ nói ra chắc cũng không sao.” Người anh em này tuyệt đối đã uống quá nhiều, cái gì cũng dám nói, “Nhớ năm đó, mấy người các ông toàn nói tôi không có duyên với phái nữ, hắc hắc, khoan hãy nói, ông đây năm đó nhận được thư tình, ông đây cũng có người thầm mến, năm đó ông đây buồn khổ, vì giữ thể diện cho cô bé đó nên không nói ra, bây giờ cuối cùng cũng có thể nói.”
Cổ Hi vẻ mặt dương dương đắc ý, khí huyết dâng trào, vành tai cũng giống như đang sung huyết, mà ở một đầu khác, khuôn mặt của Ôn Nhung vốn bị rượu huân cho đỏ hồng từ từ trắng bệch, chậm chạp phản ứng lại không kịp.
Lý Niên Kiều sửng sốt, cuối cùng bộc phát ra cười to: “Ông thôi đi, Ôn Nhung viết thư tình cho ông? Khốn thật, ông biến qua một bên hóng mát đi.”
Cổ Hi vẻ mặt đại gia: “Làm gì, ông đừng có mà không tin vội, tôi dám chắc với ông, đó là thật!”
“Biến biến biến.” Lý Niên Kiều không nhịn được xua con ma men đi.
“Chờ một chút…” Ôn Nhung vẫn không hề lên tiếng đột nhiên bắt lấy cánh tay Cổ Hi, “Anh nói thư của em ở chỗ anh?”
Cổ Hi hắc hắc cười hai tiếng, gãi đầu gãi tóc: “Anh vẫn để ở nhà, sao vậy, cần anh tiêu hủy? Tránh cho chồng em ghen?”
Ôn Nhung hết sức ổn định tinh thần: “Năm đó anh làm sao mà nhận được thư?”
Cổ Hi đao mắt một vòng, nhớ lại nói: “Thư ở trong hòm thư nhà anh.”
Lý Niên Kiều giật mình hỏi: “Đây là thật? Lúc đó em coi trọng thằng này?”
Ôn Nhung lại nhìn chằm chằm Cổ Hi, nói: “Có thể trả thư lại cho em chứ?”
“Aiz, anh cũng đã xin lỗi rồi, em đừng tức giận.”
“Em không tức giận, cho dù em có tức giận cũng không phải giận anh.” Ôn Nhung chọc đĩa vịt nướng, sắc mặt nhìn qua tương đối không


XtGem Forum catalog