Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341788
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1788 lượt.
tốt, “Bởi vì lá thư đó không phải đưa cho anh.”
Trên khuôn mặt hồ đồ của Cổ Hi cuối cùng cũng lộ ra một tia tỉnh táo.
Lý Niên Kiều bỗng nhớ tới cái gì, chợt hiểu ra nói: “Khó trách sau đó anh không thấy Phó Tô tặng hoa nữa, có phải cậu ta cũng hiểu lầm rồi?”
Cô dâu chú rể vừa vặn tới đây mời rượu, một bàn người bưng chén rượu không ngừng uống, Ôn Nhung đứng đó giống như một người ngoài cuộc, tâm phiền ý loạn bưng lên chén rượu không, lại cuống quít đổ chút rượu vào, cũng không thèm nhìn buồn bực uống luôn một hớp.
Chú rể cũng uống khá nhiều, rất hăng hái: “Ha ha, tửu lượng Ôn Nhung vẫn tốt như vậy, đúng rồi, nghe nói cậu sắp kết hôn?”
Trong đầu Ôn Nhung ong ong từng trận, máy móc trả lời một câu: “À, là đính hôn.”
Sau đó Phí Phí nói những gì, Ôn Nhung chẳng nghe lọt được chút nào, chỉ gật gật đầu, sau đó chú rể cùng cô dâu tiến quân đến bàn tiếp theo.
Qua một lúc, Ôn Nhung giờ không ngồi tiếp nổi, qua loa bỏ khăn ăn lại, đứng lên nói: “Mình… đột nhiên nhớ tới còn có việc, mình đi trước.”
Lúc Ôn Nhung bước qua chỗ Cỗ Hi, vỗ vỗ vai anh ta: “Cái đó, nhớ đem thư trả em.”
Trong căn phòng tiệc náo nhiệt tiếng người này, từng khuôn mặt tươi cười vui mừng xẹt qua trong mắt cô, biến thành ảo ảnh càng ngày càng không chân thật, Ôn Nhung càng chạy càng nhanh, có chút cảm giác hoảng hốt như bị lạc, song cô quên mất hôm nay dưới chân đang dẫm lên một đôi cà kheo, mới đi hai bước thiếu chút nữa sái cả chân.
“Ôn Nhung!”
Ôn Nhung đỡ tường quay đầu lại, thấy Lý Niên Kiều đuổi tới.
“Lá thư đó của em là đưa cho Phó Tô?”
Ôn Nhung khập khiễng đi về phía ghế sa lon ở đại sảnh, đặt mông ngồi xuống, cúi người xoa chân. Lý Niên Kiều ngồi xuống bên cạnh cô, nhất thời không biết nói gì cho phải: “Không sao chứ?”
Ôn Nhung lắc đầu, cô vẫn rũ mắt, nhìn chằm chằm chỗ mắt cá chân sưng lên, thật ngu ngốc làm sao, tự làm bậy không thể sống, ai bảo vênh váo, ai bảo giả bộ con gái làm gì, sao không đi giày thể thao đến đây, ít nhất còn có thể chạy nhanh một chút.
Một lát sau, Ôn Nhung ngẩng đầu lên, nhẹ giọng nói: “Không có ý nghĩa gì nữa.”
“Cái gì?”
“Lá thư này gửi cho ai, đã không có ý nghĩa gì nữa.”
Lý Niên Kiều cũng hiểu: “Phó Tô chưa từng bày tỏ với em sao? Không đúng, anh rõ ràng nghe tên kia nói muốn tranh thủ một lần… Nhưng sau đó cậu ta lại nói cái gì mà không có tư cách…”
“Tranh thủ cái gì?”
“Hồi Phó Tô học năm hai đại học, không phải vừa đúng lúc em xong lớp mười hai sao, hôm liên hoan tốt nghiệp năm đó, cậu ta vốn đang ăn cơm với anh, đột nhiên nói muốn về trường cấp hai cũ xem một chút, anh thấy cậu ta đã sớm chuẩn bị, còn mua quà tặng.”
“Em không biết, em không gặp anh ấy.” Cô ngây ngẩn nói, “Cũng ngày hôm đó, em hẹn anh ấy gặp mặt ở trong thư.”
Có cần phải máu chó như vậy không!! Ôn Nhung nhớ rất rõ, buổi liên hoan tốt nghiệp ngày hôm đó, Phó Tô đã xin phép về nhà nghỉ. Lúc liên hoan, cô phải biểu diễn, biểu diễn xong cô ngựa không dừng vó quẹo ra cửa hàng bánh ngọt phố sau, chính là ở chỗ này, hai tháng trước được hương sữa nồng nàn nhuộm dần nên mấy phần ngọt ngào, chính là hai tháng chung đụng đó, Ôn Nhung vất vả lắm mới sinh ra chút dũng khí, tỏ tình thôi tỏ tình thôi, chuyện một câu nói, sống cũng tốt, chết cũng được, tất cả trông vào một trận này.
Song, cô đợi đến khi cửa hàng bánh ngọt đóng cửa, khích lệ bản thân,lại đợi đến khi quán internet mở cửa 24 giờ bên cạnh cũng đã vắng ngắt, người được chờ đợi vẫn không đến.
Ôn Nhung là ngàn chén không say, nhưng đêm đó cô say túy lúy không ngừng, ngay sau đó bệnh nặng một trận, đây đúng là một hồi ức chẳng khác nào ác mộng. Sau đó, khi cô và Phó Tô gặp mặt, thái độ của Phó Tô rất lãnh đạm, thậm chí không muốn nhìn thẳng vào cô, khi đó cô quá thương tâm, không còn sức đâu mà suy nghĩ, cô cứ để mặc anh chán ghét, không xem trực tiếp vứt thư, không nhìn người, quả thật phù hợp với cá tính của Phó Tô.
Ôn Tiểu Nhung không dám nhắc đến chuyện thư từ, lại không dám hỏi Phó Tô vì sao không đến, ít nhất cho cô một cơ hội gặp mặt nói cho rõ ràng.
Sau khi vào đại học, bọn họ như người xa lạ bốn năm trời.
“Sau đó, lúc anh hẹn cậu ta chơi bóng, hỏi cậu ta thế nào rồi, cậu ta chẳng hiểu làm sao lại nói cái gì mà không có tư cách gì đó. Vốn lúc đó anh muốn đi hỏi em, nhưng cậu ta không cho, hai người hôm đó không gặp đúng không, ý trời mà.” Lý Niên Kiều quay đầu thấy vẻ mặt Ôn Nhung không ổn, lập tức nói, “Thật xin lỗi, anh lắm mồm quá, còn cố nói mấy chuyện có cũng được mà không cũng chẳng sao này. Em với Phó Tô người phải lấy chồng, kẻ phải kết hôn, nói những chuyện này cũng vô ích.”
Thời gian đã qua, năm tháng như thoi đưa, tôi và bạn đều đã để vuột mất những năm tháng không thể vãn hồi.
Song, nếu ý trời là như vậy, cô không có lời nào để nói, nhưng mà, chuyện này thật là kỳ lạ, thư của cô chẳng hiểu sao lại đến tay Cổ Hi, đừng nói là thầm mến, cô hôm nay mới nhìn rõ anh chàng kia mắt mũi như thế nào.
“…. Sau đó em gái em nói chỉ cần không đi sẽ không sao, nên anh không đến chỗ hẹn.”
Ôn Nhung đột n