pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Gặp Phải Tôi Em Thật Bất Hạnh

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341790

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1790 lượt.

hiên đứng dậy, Lý Niên Kiều bị dọa cho nhảy dựng: “Sao… sao vậy?”
“Cám ơn anh đã nói cho em biết những chuyện này, có một số việc, em cần làm rõ, tạm biệt.”
Ôn Nhung xách giày cao gót, khập khiễng bước ra ngoài cửa đón một chiếc taxi.
Vào giờ phút này, Ôn Tiểu Nhung thực sự rất nhớ Đoạn cô nương, nhớ đến tê tâm liệt phế, nếu như có cô nàng ở bên cạnh, cô có thể ôm lấy cô ấy, nghe cô nàng tức miệng mắng to còn tốt hơn là như một bà điên, chân trần bước đi trên đường cái.
Ôn Nhung tựa vào cửa xe, đèn đường màu cam làm mắt cô hoa lên, khiến cho dạ dày khó chịu một trận, mà trong đầu sớm đã hỗn loạn thành một đống, những ký ức liên quan đến Phó Tô bị cô cố ý che giấu lúc này từng thứ tùng thứ một bị đào lên.
Lần gần đây nhất, anh đưa cho cô hai tờ chi phiếu, anh không muốn cô lấy Lâm Tuyển.
Trước đó, bà nội nói với cô, Phó Tô thường xuyên đến thăm bà, mỗi lần đều tán gẫu chuyện trước kia của bọn họ, ngậm miệng không nhắc đến Tiểu Tuyết.
Lại trước đó nữa, hai người bọn họ ở trong nhà thể chất, anh muốn nói lại thôi, hỏi cô, em có từng thích ai bao giờ chưa?

Ôn Nhung cong ngón trỏ, bên trên đã lưu lại một dấu răng thật sâu.
Đây là vấn đề mà cô vẫn không dám nghĩ, không dám hỏi, thậm chí không dám chạm vào: Phó Tô, có phải, cho dù chỉ là một chút, thích cô không?
Mắt thấy sắp đến nhà của Phó Tô. Ôn Nhung đột nhiên thấy một bóng người, cuống quít bảo tài xế dừng lại, sau đó lặng lẽ thừa dịp bóng đêm trốn đến góc tường, ghé đầu nhìn lại, thị lực 5.0 của cô quả nhiên không gạt người, Ôn Tiểu Tuyết đang đứng trước cửa nhà Phó Tô giậm chân la lối om sòm.
“Này, anh có xuống không hả?… Này, này… cúp máy của em!”
Ôn Nhung thấy Ôn Tuyết không ngừng gọi điện cho Phó Tô, miệng lại trách móc liên hồi, oán phụ cũng không điên loạn như con bé này.
Được một lúc, cửa mở ra, Phó Tô mặt không thay đổi bước ra.
Ôn Tuyết cắn môi, “Cuối cùng anh cũng ra.”
Phó Tô nhìn cũng không nhìn cô ta, trên mặt viết không kiên nhẫn: “Cô còn muốn làm gì?”
“Em muốn làm gì?” Ôn Tuyết chợt nghẹn ngào, “Sao anh có thể đối xử với em như vậy? Em thích anh như vậy, chỗ nào cũng nhường nhịn anh, giúp đỡ anh, bình thường anh không muốn hẹn hò với em còn chưa tính, ít nhất ở trước mặt cô ta, anh phải nhìn rõ thân phận của mình chứ, trong lòng anh chỉ có thể có em.”
Ôn Tuyết rưng rưng chực khóc, vẻ mặt thực khiến người ta đau lòng, song Phó Tô vẫn chẳng khác nào khối băng cứng đờ, tản ra hàn khí siêu cường: “Cô không cần phải uy hiếp tôi, Ôn Tuyết, tôi cũng đã nhịn cô, đừng có khiêu khích giới hạn cuối cùng của tôi.”
Ôn Tuyết rưng rưng lệ, vẻ mặt chợt biến sắc, nở nụ cười, “Làm sao, đập bình phải đập cho nát? Không sợ cô ta biết?”
Tim Ôn Nhung chợt đập rộn lên, khẩn trương đến mức lòng bàn tay đầy mồ hôi, từ lúc ở tiệc cưới cô đã mơ hồ cảm thấy giữa bọn họ dường như có chuyện gì đó mà cô không biết… Đến tột cùng là chuyện gì? Ôn Tuyết rốt cuộc đã nắm được thứ gì của Phó Tô?
“Anh….”
Ôn Nhung che miệng lại, túm chặt giày, chỉ sợ phát ra một chút tiếng động, song, Ôn Tuyết ở bên kia vừa mới mở đầu, đột nhiên đằng trước có một chiếc xe đi tới, đèn xe rất không có tư cách mở lớn nhất, Ôn Nhung theo bản năng giơ tay lên che mắt, sơ sẩy một cái, giầy hung hăng rơi xuống đất.
Vì cớ gì! Là tên vô văn hóa vô đạo đức vô giáo dưỡng nào, thời khắc mấu chốt như vậy lại chạy đến hại người.
Ôn Tiểu Nhung phát bực, hé mắt nhìn, trên xe một người bước xuống, nhìn thân hình khá cao, nhìn quần áo rất có phẩm vị, nhìn tướng mạo có chút quen thuộc…
Ôn Tiểu Nhung kinh hãi, Lâm… Lâm Tuyển?
Bên kia, Ôn Tuyết cùng Phó Tô cũng phát hiện ra có cái gì không ổn, đi về phía bên này.
Sau đó, ba người, sáu cặp mắt, ánh mắt khác nhau, nhưng tất cả đều nhìn chòng chọc vào Ôn Tiểu Nhung đang núp ở góc tường, đi chân không, một chiếc giày trên tay, một chiếc nằm trên đất.






Tôn chỉ đào tạo của giáo viên đại học của Ôn Nhung là, phải bồi dưỡng cho nữ sinh vừa cơ trí lại vừa ưu nhã.
Vậy nên, muốn cơ trí thì không thể nói bậy, muốn ưu nhã thì không được hoảng loạn.
Cho nên, Ôn Nhung trấn định xỏ giày vào, sửa mái tóc ngắn lại một chút, lại chỉnh trang làn váy, ngẩng đầu lên, buông ra ánh mắt vô định. địch bất động ta bất động.
Cuối cùng, quả nhiên là tính tình của phụ nữ thì vẫn nôn nóng hơn, hai người đàn ông còn chưa mở miệng. Ôn Tuyết đã nhảy dựng lên trước: “Ôn Nhung, chị đến đây làm gì? Đừng nói cho tôi hơn nửa đêm rồi mà chị chẳng qua chỉ đi ngang qua nhà Phó Tô thôi.”
Ôn Tuyết nhấn hai chữ Phó Tô rất mạnh, phảng phất như có thể ngửi thấy mùi máu tươi.
“….”
Phó Tô cùng Ôn Tuyết đồng loạt ngây người, khuôn mặt Phó Tô dưới bóng đêm có vẻ đặc biệt tái nhợt, Ôn Tuyết giống như gặp phải Sadako*, vẻ mặt vặn vẹo.
*Một nhân vật trong bộ phim kinh dị Ringu được chuyển thể từ tiểu thuyết của nhà văn Koji Suzuki, sau này được Mỹ xào lại với cái tên The Ring.
Ôn Tuyết túm chặt lấy ví da, cuống quýt nói: “Chị nói cái gì, chị đừng có