Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342105
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2105 lượt.
gạc nhiên lại cảm thấy hoang mang.
Trường học luôn là nơi đầy những quy định để đưa hành vi cả giáo viên lẫn học sinh vào nề nếp. Nhất là đối với một trường trung học trọng điểm của tỉnh, quy định chặt chẽ, khắt khe đến mức gò bó. Mặt xấu của nó là khiến học sinh nghịch ngợm thế nào cũng phải giữ vẻ nghiêm túc giả tạo, khiến cho giáo viên có suy nghĩ thế nào cũng không phải kiềm chế cá tính; mặt tốt là cho dù mình có lơ đễnh thế nào cũng không đến nỗi rời xa quỹ đạo thường nhật.
Cam Lộ dạy xong tiết, quay về văn phòng, như thường lệ uống một cốc nước hỗn hợp để giữ gìn cổ họng, vừa xem tạp chí giáo dục vừa nghe đồng nghiệp tán gẫu, có lúc cũng góp vào vài câu. Cô nghĩ, có công việc đối với cô mà nói quả thật rất quan trọng, ít ra cô có thể không cần phải lúc nào cũng nghĩ đến cuộc hôn nhân đang rối rắm của mình, nếu không chắc cô không thể thở được.
Trong văn phòng có một vài giáo viên đang nói về Lý Tư Bích, một giáo viên nói có người nhà làm ở cục truyền thông, ít nhiều cũng nắm được chút tin nội bộ giật gân: “Đài truyền hình đã giao tiết mục của cô ta cho Phương Tây phụ trách rồi.”
“Nói như vậy những tin đồn trên mạng là thật rồi. Phương Tây không phải lúc đầu cũng bị liệt vào dạng nghi vẫn hay sao?”
“Vốn dĩ chị vợ đó không có động thái gì nữa, trên mạng cũng không sôi sục như trước, trong đài định chuyện lớn thành chuyện nhỏ chuyện nhỏ coi như không, chỉ tạm thời ngừng tiết mục của Lý Tư Bích. Nhưng Phương Tây vừa được vào đài đã xuất hiện trước ống kính còn ít. Cô ta đi khóc lóc kể lể ở rất nhiều nơi, lúc thì tìm đạo diễn, lúc thì chủ động liên lạc với phóng viên, yêu cầu trả lại sự trong sạch cho mình. Cô gái đó mới thật là tham vọng, thừa nước đục thả câu.”
Trong lúc mọi người đang phấn khích, hiếu kỳ nghe câu chuyện thì Cam Lộ đang nói chuyện điện thoại với Tiền Giai Tây, cô nghe giọng cười ngặt nghẽo từ đầu bên kia vọng tới: “Đúng thật là thời đại của tin giật gân.”
Cam Lộ ra ngoài, cũng cười: “Tội nghiệp giáo viên chúng tớ sống đơn điệu, đành hóng chuyện đài của cậu để giết thời gian.”
“Thôi đi, đừng nói như thế đau lòng tớ.”
“Tiết lộ chút chuyện nội bộ cho tớ nghe đi, đồng nghiệp tớ nói vậy có phải là thật không?”
“Rất đáng tin cậy đấy. Phương Tây bây giờ bắt đầu chủ trì hai tiết mục, rất có khí phách rồi đấy. Còn Lý Tư Bích ấy mà, tớ chẳng việc gì phải lo lắng cho cô ả, thời đại này, người đẹp luôn có lợi thế hơn người bình thường, với tính cách của cô ta, sẽ không vì chuyện này mà im hơi lặng tiếng đâu.” Tiền Giai Tây lười nhác nói, “Tối nay có rảnh không, cùng đi ăn cơm nhé, Tạp chí Thành Châu vừa giới thiệu một quán cũng được lắm.”
“Ừ, tớ cũng đang định tìm cậu đấy, ăn cơm xong cùng tớ đi mua quà nhé, sinh nhật mẹ chồng tớ.”
Buổi chiều hết giờ làm, Cam Lộ đến bệnh viện, rồi đến nhà hàng đã hẹn trước với Tiền Giai Tây, Tiền Giai Tây đã đến trước, đang vừa đợi vừa xem Tạp chí Thành Châu.
“Cậu thành độc giả trung thành của tờ tạp chí này rồi đấy à?”
Tiền Giai Tây cười: “Tớ thành thật thừa nhận, thật ra làm tiết mục chẳng có gì sáng tạo cho lắm, rất nhiều lúc học lóm của người khác. Cuốn tạp chí này xuất bản ở đây, đôi lúc tớ cũng có thể học hỏi được việc lên kế hoạch của họ. Hơn nữa, chuyên mục của La m quả thật rất hay.” Cô gấp tạp chí lại, để sang một bên “Hôm tớ đến bệnh viện thấy sức khỏe chú hồi phục rất nhanh đấy.”
“Ngày mai cha tớ ra viện rồi, cám ơn cậu đến thăm ông ấy.”
“Đừng có nói mấy lời khách sáo đó với tớ. Cậu gầy đi nhiều đấy, bây giờ… sức khỏe đã hồi phục rồi chứ.”
Nghĩ đến sinh mệnh nhỏ bé vội vàng bỏ cô ra đi đó, Cam Lộ bỗng nín bặt. Tiền Giai Tây biết mình lỡ lời: “Thôi, đừng nghĩ chuyện đó nữa. Nhà hàng này vừa giới thiệu một số món ngon, trong thức ăn có thêm một số vị bồi bổ bằng công thức bí truyền, rất đặc biệt đấy.”
Cam Lộ vừa nghe đến thuốc đã sợ, xua tay liên tục: “Gọi mấy món thường là được rồi, tớ không cần bồi bổ đâu, cũng không cần vị thuốc, gần đây mẹ tớ thường mang đến mấy món canh không nhớ nổi tên ép tớ ăn, tớ thực sự không muốn ngửi thấy mấy mùi thuốc nữa.”
“Nhà hàng này không phải tiệm thuốc Bắc, để cậu ngửi mùi thuốc thì còn nói làm gì nữa.” Tiền Giai Tây cũng không hỏi ý cô, gọi món theo ý mình.
Hai người đã khá lâu không gặp nhau, lần này ngồi với nhau, lại không thể giống như lúc trước chuyện gì cũng có thể nói ra. Cam Lộ cố nhiên không có tâm trạng còn Tiền Giai Tây xem ra cũng chẳng vui vẻ, rôm rả gì. Hai người nhấm nháp tách trà gừng trong lúc đợi món ăn, Tiền Giai Tây hỏi: “Lúc trước cậu thật sự không biết thân thế của Thượng Tu Văn sao?”
Lại là câu hỏi mà Cam Lộ không muốn trả lời, nhưng bạn thân đã hỏi cô đành qua quýt: “Anh ấy thì có thân thể gì, cậu anh ấy hiện giờ vẫn là cổ đông lớn nhất của Húc Thăng.”
Tiền Giai Tây lại tỏ ra thoải mái: “Hôm đó Tần Trạm nói với tớ Thượng Tu Văn giữ chức chủ tịch hội đồng quản trị của Húc Thăng, tớ giật nảy mình. Anh ấy lại không chịu nói cụ thể, tớ về nhà tra trên mạng, tin đưa cũng rất ngắn gọn. Nếu Tu Văn nhà cậu chỉ là người kế nhiệm trên danh