Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342118
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2118 lượt.
nghĩa, cậu cũng phải nhắc nhở anh ấy linh động một chút, đừng ôm nợ giùm cậu anh ấy.”
Cam Lộ không ngờ chuyện này trong mắt người khác lại có ẩn ý như thế, cô khó nói nên lời nhưng quả thật cũng không biết phải giải thích thế nào, rõ ràng là cô chẳng thể nói rõ nguồn cơn, đành đánh trống lảng: “Cậu với Tần Trạm vẫn bên nhau đấy chứ?”
Đến lượt Tiền Giai Tây ngập ngừng, Cam Lộ cảm thấy hối hận, ngay lúc đó nhân viên phục vụ bê thức ăn lên, cô vội nói: “Món móng giò này thơm thật đấy, quả nhiên không có mùi thuốc.”
“Tiểu Phán mấy hôm trước đã về rồi.”
Cam Lộ đợi nhân viên phục vụ đi khỏi, mới nhìn Tiền Giai Tây, thái độ cô cũng không có gì khác với mọi ngày, nhưng rõ ràng có chút gì đó phiền muộn.
“Hai người họ rốt cuộc đã chia tay chưa? Tớ đã từng nói với Tần Trạm, chưa chính thức chia tay thì đừng làm phiền cậu.”
Tiền Giai Tây ngước mắt lên, thở dài: “Có lẽ là tớ chủ động với anh ta trước.”
Cam Lộ không biết phải nói gì. Phản ứng đầu tiên của cô dĩ nhiên là Tần Trạm có gì tốt đáng để cậu chủ động với anh ta đâu. Nhưng cô biết rất rõ, Tiền Giai Tây nhìn bề ngoài có vẻ hời hợt nhưng thật ra tâm tính rất tỉ mỉ, cho dù đến với Tần Trạm hay bất kỳ lý do gì, với tư cách là bạn e rằng cô không có quyền tùy tiện bình phẩm.
“Tớ cũng no rồi, có cần tớ chở cậu đi không?”
“Không cần đâu, tớ đi taxi được rồi.”
“Giai Tây, nghe tớ nói câu nữa được không?”
Tiền Giai Tây đã cầm giỏ xách lên nhưng vẫn ngồi xuống, cười nói: “Bộ dạng trịnh trọng của cậu thật khiến người khác sợ đấy. Định nói gì thế?”
“Đừng để mình rơi vào mối quan hệ tình cảm phức tạp, cậu là cô gái tốt như vậy, cớ gì lại bị động đợi người khác đến chọn mình.”
“Lộ Lộ, cậu lúc nào cũng có thể nói nhẹ tênh như thế sao? Nếu cậu biết trước Thượng Tu Văn từng có cô người yêu xuất sắc như Hạ Tĩnh Nghi, liệu có vì điều này mà từ chối kết hôn với anh ấy không?”
Cam Lộ không ngờ lời khuyên của mình lại bị hỏi vặn lại như thế, nhất thời không biết nói sao.
“Cậu cũng biết, suy nghĩ về tình yêu của tớ rất cởi mở, luôn chủ trương hợp thì tiếp tục không hợp thì chia tay. Tớ cũng chưa bao giờ kỳ vọng sẽ có một người đàn ông có quá khứ trong sạch đợi mình ở phía trước, vả lại nói thật, loại đàn ông đó chắc chắn nhạt nhẽo đến đáng sợ; nếu người đàn ông nào đòi hỏi ở tớ điều này, tớ cũng sẽ cho rằng anh ta là một tên đần độn. Tần Trạm lại rất hợp cạ với tớ, ở bên nhau chúng tớ đều cảm thấy rất vui. Tớ không nghĩ rằng việc tớ muốn ở bên anh ấy là làm điều thất đức, tới cũng không muốn suy nghĩ tương lai sẽ thế nào, nếu anh ấy hay tớ không còn cảm thấy vui khi ở bên nhau nữa, tớ hoàn toàn có thể chấp nhận chia tay trong hòa bình, quyết không níu kéo.”
Nói đến nước này, Cam Lộ chỉ còn có thể giữ bàn tay đang lấy tiền trong ví của Tiền Giai Tây lại: “Cậu đi đi, tớ muốn ăn thêm chút canh, lát nữa tớ sẽ tính tiền.”
Tiền Giai Tây vỗ nhẹ vào mặt cô: “Vậy tớ đi trước nhé, cậu ăn nhiều vào, cậu xem cậu gầy quá rồi đấy.”
Nhưng Cam Lộ không ăn gì nữa, cô gọi nhân viên phục vụ rót thêm trà gừng, một mình ngồi thẫn thờ.
Lần đầu tiên nói chuyện không hợp với Tiền Giai Tây, cô ít nhiều cảm thấy xót xa.
Bọn cô là bạn thân từ ngày bước vào đại học, thường kể cho nhau nghe bí mật trong lòng, từng thảo luận về nhiều vấn đề hết sức riêng tư, bàn luận không kiêng dè về một nam sinh mới quen, cùng nghiên cứu về kiến thức giới tính mù mờ trên mạng, ao ước về cuộc sống tương lai, an ủi nhau lúc vui lúc buồn, chia sẻ với nhau lúc vui, hiểu về nhau hơn bất cứ người nào khác trên đời này.
Cô hiểu rất rõ giữa bạn bè với nhau cũng không thể đòi hỏi chuyện gì cũng suy nghĩ giống nhau, ban đầu, cô và Tiền Giai Tây có nhiều suy nghĩ rất khác nhai nhưng lại có thể chấp nhận những quan điểm khác biệt của nhau, rất nhiều lúc, cũng nghe theo ý kiến của nhau.
Thế nhưng bây giờ, hai người lại có một khoảng cách mơ hồ, người bạn thân thiết ấy lại bất ngờ tỏ thái độ rất rõ ràng rằng không cần bất cứ lời khuyên nào của cô nữa. Cô tự nhìn lại mình, cô cũng chẳng còn có thể kể tất cả bí mật của mình cho bạn nghe để tìm sự an ủi như lúc trước nữa.
Trong cuộc sống mọi tình cảm thật ra đều có mặt trái của nó, Cam Lộ không thể không nghĩ rằng dù có nâng niu nó thế nào, rạn nứt và khúc mắc luôn âm thàm nảy sinh, không có gì cái gì là bất biến.
Ngồi một lát, cô tính tiền, một mình đến khu mua sắm mua quà sinh nhật cho Ngô Lệ Quân.
Mua quà cho một bà mẹ chồng khó tính, ít cười không phải là chuyện dễ dàng. Ngô Lệ Quân có nhãn quang rất cao, trang phục của bà nhã nhặn nhưng sang trọng, vả lại bà chẳng bao giờ bày tỏ sự yêu ghét một cách rõ ràng với bất kỳ thứ gì.
Cam Lộ dạo lòng vòng, lên lên xuống xuống mấy bận trong khu mua sắm, từ quầy nữ trang, mỹ phẩm, túi xách đến quần áo, cảm giác mua cho mình còn khó khăn huống gì là mẹ chồng. Cô bỗng dưng nhận ra, thật ra cô cũng gặp khó khăn tương tự khi mua đồ cho Thượng Tu Văn.
Từ khi còn nhỏ cô đã giữ tiền lương của cha để lo liệu cuộc s