Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341474
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1474 lượt.
ô vào khám.
“Nguyễn Ân”.
“Nguyễn Ân”.
Y tá gọi tên hai lần cô mới có phản ứng.
“Có”.
Khám xong, Nguyễn Ân nắm chặt tờ kết quả đi ra phía cửa lớn bệnh viện, nhớ tới Cố Tây Lương nói sẽ đến đón, cô bèn cất mảnh giấy vào túi xách, bước nhanh hơn. Vì đang loay hoay, không kịp nhìn đường mà Nguyễn Ân va vào một người đi ngược chiều. Cô cúi đầu nói xin lỗi, ngẩng lên nhìn bỗng thấy dung mạo đối phương quen mắt, có cảm giác đã gặp ở đâu. Anh ta cũng ngây người nhìn cô hồi lâu, rồi đột nhiên quỳ xuống ôm lấy chân cô, vẻ mặt kích động.
“Cô Hà, xin cô tha thứ cho tôi! Tôi không thể không có số tiền thưởng đó được, mẹ tôi còn đang ở bệnh viện chờ số tiền đó về làm phẫu thuật! Tôi chỉ có người thân duy nhất là mẹ tôi.”
Người qua đường đều bước chậm lại theo dõi cảnh tượng ấy, Nguyễn Ân ngơ ngác.
Rõ ràng là cô đụng phải người đàn ông này nhưng đối phương lại quỳ xuống cầu xin mình, vẻ mặt thê lương. Mấu chốt chính là, anh ta gọi cô là “cô Hà”. Nguyễn Ân định lùi lại nhưng vẫn bị đối phương níu lấy không chịu buông tay. Trong miệng anh ta chỉ có xin tha thứ và nhận sai. Cô nghĩ thật lâu, cuối cùng cũng biết vì sao người này nhìn quen mắt, cũng hiểu rõ vì sao anh ta gọi mình là “cô Hà”.
Nếu cô đoán không nhầm, đây chính là kẻ gây họa cho Hà Diệc Thư năm xưa. Ngoại hình của cô và Hà Diệc Thư khá giống nhau, lại qua nhiều năm như vậy, người đàn ông này nhận nhầm cũng là điều dễ hiểu.
Chỉ có điều, bây giờ anh ta sám hối có phải đã quá muộn rồi không? Sớm không đến, muộn không đến, sao lại xuất hiện vào lúc này.
Còn chưa hiểu rõ tình hình, Nguyễn Ân đã cảm thấy đối chân mình được thoát khỏi nắm tay người đàn ông kia, sau đó rơi vào cái ôm thân thuộc.
“Tôi không thể không có số tiền đó.”
…
“Giám đốc Cố! Cầu xin anh!”
…
Nếu không phải thấy một đám đông xúm lại chỗ này, Cố Tây Lương cũng không chú ý mà đi tới xem. Mặc kệ những lời cầu xin khẩn khoản của người đàn ông kia, anh ôm lấy vai Nguyễn Ân, đi ra ngoài. Mãi khi lên xe, Cố Tây Lương vẫn chưa hết sợ hãi, suýt nữa anh khiến cô rơi vào hang hùm miệng sói. Mặc dù đối phương không làm chuyện gì quá giới hạn, hơn nữa đây còn là nơi đông người, nhưng anh không thể tưởng tượng được mình sẽ ra sao nếu chuyện năm xưa tái diễn.
Anh sẽ điên, nhất định sẽ điên.
Nguyễn Ân cũng có cảm giác vừa thoát nạn, lúc định thần lại đã thấy xe đang chạy trên cây cầu vượt quen thuộc. Cô len lén nhìn sang người bên cạnh, sắc mặt anh hoàn toàn lạnh lùng. Nguyễn Ân cảm thấy ngột ngạt, rất muốn hỏi nhưng lại sợ phạm phải điều cấm kỵ.
Có lẽ đoán được suy nghĩ của cô, Cố Tây Lương chủ động nói: “Em muốn biết gì thì cứ hỏi”.
Giống như nhận được lệnh đại xá, Nguyễn Ân nói một mạch hết những suy đoán và nghi vấn trong lòng.
“Người đó là người trong bức ảnh phải không? Sao anh ta lại tới cầu xin em, à không, cầu xin anh?”
Rất lâu, vẫn không nhận được câu trả lời, Nguyễn Ân dè dặt nói: “Chẳng phải anh muốn em hỏi sao?”.
Đối diện với những câu hỏi liên tiếp, sắc mặt bình thản của anh bỗng trầm xuống.
“Anh bảo em hỏi nhưng đâu nhất định anh phải trả lời.”
Sau đó, không biết dũng khí ở đâu trỗi dậy, giọng nói tràn ngập sự khẳng định của Nguyễn Ân vang lên trong xe.
Cô nói: “Sự lảng tránh của anh chứng tỏ những suy đoán của em là hoàn toàn chính xác”.
Cố Tây Lương có vẻ rất bình tĩnh khống chế tốc độ, nhưng thực chất tâm trạng đang rối bời.
Khuôn mặt Lưu Lâm bất giác khiến anh nhớ đến những tấm ảnh chụp kia. Anh đắn đo rất lâu rồi mới mở miệng: “Khi còn học đại học, thằng khốn đó là đồng môn của anh. Bởi vì không cam lòng đứng thứ hai mà nó đã làm ra chuyện không thể tha thứ kia.”
Một lời nói rất ngắn gọn nhưng đã khái quát đầy đủ.
Nguyễn Ân chú ý nhất chính là bốn chữ “không thể tha thứ”. Ánh mắt cô đột nhiên lóe lên.
“Mỗi năm Cố Thị đều tài trợ giải thưởng khoảng một triệu Đài tệ cho cuộc thi thiết kế sản phẩm. Hắn ta cũng tham gia, đương nhiên, thể hiện rất tốt.”
“…”
“Nhưng, anh chán rồi.”
Tuy rằng Cố Tây Lương cực lực đơn giản hóa mối liên quan với những oán hận xưa, nhưng Nguyễn Ân đã hoàn toàn nghe ra hàm ý của anh. Ông chủ đã chán, làm sao có tiền tài trợ? Người đáng trách nhất định có chỗ đáng trách. Thế nhưng đúng như Hòa Tuyết nói, Nguyễn Ân mềm lòng đến quỷ thần cũng phải tức giận, cô không quên được người đàn ông kia bám lấy chân cô mà nói: “Tôi không thể không có số tiền thưởng đó được, mẹ tôi còn đang ở bệnh viện chờ số tiền đó về làm phẫu thuật! Tôi chỉ có người thân duy nhất là mẹ tôi”.
Sự thiện lương dưới đáy lòng bị khuấy đảo, Nguyễn Ân không kìm được mà lên tiếng cầu xin thay đối phương.
“Khoản tiền đó rất quan trọng với anh ta, mẹ anh ta còn phải phẫu thuật.”
“Anh biết. Vì thế anh mới càng không thể từ bỏ ý định. Trước khi làm những chuyện sai trái, tốt nhất nên tự nghĩ tới hậu quả sau này.”
“Có một vài hậu quả nên do cảnh sát quyết định.”
Dứt lời, Nguyễn Ân lập tức hứng chịu ánh mắt hằn học của Cố Tây Lương. Lồng ngực anh thoáng phập phồng vì giận dữ, lát sau mới trả lời.
“Em