Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341477
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1477 lượt.
nghĩ rằng anh không muốn chắc? Nếu anh có thể hoàn toàn lơ đi danh dự của Diệc Thư, nếu cuộc đời này chỉ có Champagnes và hoa hồng.”
Nguyễn Ân quả thực không nghĩ tới vấn đề này, giọng nói của cô thoáng trùng xuống.
“Vậy liệu có thể… có thể…” Cô còn chưa nói hết câu, hai chữ “không thể” chắc như đinh đóng cột đã thốt ra từ miệng người đàn ông bên cạnh.
Nguyễn Ân vốn chỉ đơn thuần cầu xin, được hay không cũng không quan trọng. Nhưng phản ứng của Cố Tây Lương, cô hoàn toàn không ngờ tới. Cô từng nghe nói anh chẳng bao giờ nể mặt người khác, lúc nào cũng trong bộ dạng lạnh lùng, vô tình, nhưng hiện giờ là chuyện liên quan đến mạng người, cô thật sự không ngờ anh lại làm chuyện tuyệt tình như vậy.
“Đây là gián tiếp hại người vô tội, ai cũng có ngày cần sự giúp đỡ, coi như tích đức…”
“Vậy lúc Diệc Thư gọi người cứu giúp, có ai tới cứu cô ấy không? Có ai nghĩ cần phải tích đức không?”
“…”
“Huống hồ, anh cũng không cần phải tích đức.”
Chỉ là câu nói vô tình thốt ra, Cố Tây Lương không hề có ý gì khác, chẳng qua anh không quen người khác phản đối chuyện mình làm, hơn nữa là Nguyễn Ân trước giờ luôn tỏ ra mềm yếu trước mặt mình.
Người nói vô tình, người nghe có ý.
Nỗi xót xa dưới đáy lòng lại dâng lên, Nguyễn Ân không dám, nhưng cuối cùng vẫn thốt ra câu hỏi mà mình đã chôn giấu trong lòng bấy lâu nay.
“Nói cho cùng thì anh không thể quên chuyện sai trái mà đối phương đã làm, hay là không thể quên được chị ấy?”
Cố Tây Lương đương nhiên biết “chị ấy” chính là Hà Diệc Thư. Vẫn như trước đây, anh lựa chọn lảng tránh vấn đề mà mình không muốn nghĩ tới.
Tiểu Tuyết nói đúng, nếu cứ tiếp tục còn mập mờ như vậy, bản thân nhất định sẽ có ngày chịu tổn thương. Cô cũng không muốn lúc này buộc anh phải đưa ra lựa chọn, có lẽ sẽ phản tác dụng, nhưng cô đã không chờ nổi nữa rồi, càng không muốn tiếp tục chờ. Rốt cuộc gì, anh sẽ nói thế nào? “Anh đã quên rồi” hay là “Em nói đúng”?
Nguyễn Ân thấp thỏm chờ đợi đáp án, cái đáp án có thể cho cô lên mây xanh, hoặc có thể đẩy cô xuống địa ngục. Thế nhưng vẫn không nhận được. Xe dừng lại, Cố Tây Lương mở cửa xuống xe, đi thẳng vào trong nhà không quay đầu lại.
Sự cố chấp của Nguyễn Ân trỗi dậy, cô chưa từ bỏ ý định. Cô lặng lẽ đi theo người phía trước lên gác, cho tới khi vào phòng ngủ, hai người mới không thể né tránh được nữa.
Vốn muốn đưa Nguyễn Ân ra ngoài ăn tối, nhưng thấy cô không chịu bỏ qua chuyện này, Cố Tây Lương chẳng còn tâm trạng đâu mà ăn cơm nữa. Anh nới lỏng cà vạt, cởi áo vest, cầm áo ngủ đi vào phòng tắm. Nhưng Nguyễn Ân đã vội vàng chạy tới chắn trước cửa, ánh mắt kiên định.
“Anh còn chưa trả lời câu hỏi của em”.
Cố Tây Lương nghiêng người muốn chen vào trong nhưng bị cô nhất quyết ngăn lại. Rốt cuộc anh không nhẫn nhịn được nữa, khẩu khí cũng trở nên nặng nề.
“Em muốn anh trả lời thế nào? Nguyên nhân chúng ta kết hôn chẳng phải em đã rất rõ rồi sao? Chẳng nhẽ cho đến giờ em vẫn chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng?”
Tựa như rơi vào một vòng xoáy tối tăm, Nguyễn Ân chỉ cảm thấy mình không ngừng, không ngừng chìm xuống. Không ai kéo cô. Cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt người đàn ông đối diện, tự hỏi, vì sao sự mê hoặc ban đầu của anh lúc này lại biến thành lạnh lùng đến thế?
Có lẽ Cố Tây Lương cũng hiểu rất rõ bản thân, thế nên lần đầu tiên gặp gỡ, anh mới giới thiệu tên mình như vậy.
Chiếu cố, lương bạc.
Khiến người ta đau đớn khi đang đắm chìm trong hạnh phúc.
Nguyễn Ân rốt cuộc không còn biết nói gì nữa, chỉ nhìn người đối diện, nở một nụ cười khổ sở.
“Em biết, em chỉ là một vật thế thân.”
…
“Em hiểu rõ thân phận của mình, một giây cũng chưa từng quên.”
Là bản thân tự nguyện trầm luân, có thể trách ai được đây? Ai có ý định làm xáo trộn, ai quá cô đơn, ai bụng dạ khó lường, đều không quan trọng.
Lần đầu tiên thấy Nguyễn Ân nói những lời phản kháng với mình, Cố Tây Lương vốn đang tức giận, nghe hai chữ “thế thân” thốt ra từ miệng cô, cơn giận chợt không thể kiềm chế. Anh tóm lấy cánh tay vừa buông xuống, nghiến răng nghiến lợi nói: “Em nói lại lần nữa xem.”
Nguyễn Ân lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt ác độc này của anh, suýt nữa đã tự dập tắt dũng khí của mình. Anh biết rõ cô lấy can đảm nhiều lắm mới có thể nói ra hai chữ kia, vậy mà anh còn muốn cô phải nói lại lần nữa. Nguyễn Ân liều lĩnh lên án: “Chẳng lẽ không phải? Em vốn chỉ là một kẻ thế thân, thế thân, thế thân…”
Cố Tây Lương siết chặt tay. Mục đích ban đầu tiếp cận cô là không trong sạch, nhưng nếu thật sự coi cô là thế thân, anh đâu cần phải quan tâm tới cảm nhận của cô? Nếu thật sự coi cô là thế thân, anh đã có thể đối xử với cô như những cô gái mà anh thậm chí không nhớ mặt trong dĩ vãng, hiện tại giờ chủ nhân thực sự đã quay về rồi, anh càng dễ dàng dùng vật chất để quét sạch mối quan hệ này đi, chỉ cần anh muốn, không ai có thể cản trở.
Nhưng anh không làm thế, anh vẫn muốn che chở cô, vậy mà hiện tại cô lại nói rằng anh chỉ coi cô là vật thế thân!
Trong lòng bất giác dâng trào nỗi tiếc thương, anh mạnh mẽ kéo cô và