Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341765
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1765 lượt.
ến sắc, trừng mắt liếc nhìn anh một cái rồi dùng dáng vẻ rất hung hăng đi về phía xe đang đậu.
Trước khi Hồng Mộ đi đã nói qua một lần với Vinh Kiến Nhạc, Vinh Kiến Nhạc chết sống không muốn ở riêng, vì vậy Hồng Mộ mới đi tới Mĩ để giải sầu. Thế nhưng chuyện sớm muộn gì cũng vẫn phải giải quyết. Bà có chút lo lắng dựa vào xe ngồi yên không lên tiếng, Vinh Hưởng nhìn thấy bà như vậy liền biết bản thân đã nói sai. Anh cố ý nói sang chuyện khác: "Đúng rồi, bà ngoại vẫn khỏe chứ?"
"Con còn nói, bà ngoại của con cả ngày đều nhắc tới con nói con lớn rồi chả có tí lương tâm nào. Lâu như vậy mà không hề đi thăm bà." Trên mặt Hồng Mộ có chút nụ cười, suy nghĩ một chút rồi cười rất thần bí nhích tới gần Vinh Hưởng, "Con trai, con còn nhớ Tô Mộng không?"
"Ai?"
Hồng Mộ trợn trắng mắt, "Năm con mười lăm tuổi tới San Francisco với mẹ, sát vách nhà bà ngoại của con có một em gái người Hoa đó, con bé mắt to xinh đẹp đó."
"Không nhớ rõ." Vinh Hưởng trả lời qua loa. Hồng Mộ im lặng, con trai của bà đúng là người vô cùng hiếm thấy, con gái mười người thì hết chín người nó đã không nhớ mắt, trừ khi là quen nhau ba năm trở lên. Mà bạn học cùng lớp thì chả có mấy ai hợp nhau.
Hồng Mộ nhiều chuyện vỗ vỗ vai anh: "Con trai, con nói thật với mẹ đi có phải con thích nam không? Nếu đúng như thì con nên nói sớm với mẹ để mẹ chuẩn bị tốt tâm lý trước vài năm."
"? !"
Vinh Hưởng lười phản ứng lại, ánh mắt chuyển qua ngoài cửa sổ. Hồng Mộ nhìn dáng vẻ của con trai như vậy, thì kinh ngạc há to mồm: "Mẹ đoán trúng rồi sao?"
"Có cha mẹ nào như mẹ đâu chứ, cả ngày không quan tâm con trai học tập, chỉ khích lệ con trai yêu sớm."
Bị Vinh Hưởng ghét bỏ, Hồng Mộ quả nhiên lộ vẻ tức giận ngậm miệng lại. Vinh Hưởng cong khóe môi, ôm Hồng Mộ nói: "Mẹ yên tâm, giới tính của con trai mẹ vô cùng bình thường. Mẹ nên quan tâm nhiều tới chuyện của mình đi...."
Hồng Mộ từ từ thở dài, nghiêm mặt nói: "Chuyện của mẹ....vẫn còn như vậy, lần này mẹ trở lại là muốn nói cho cha của con biết, mẹ...."
Lời còn chưa dứt thì hai người đã cảm thấy sườn xe bị va chạm mãnh liệt với thứ gì đó. Vinh Hưởng quay đầu nhìn lại, phía sau là một chiếc màu đen Volvo. Bảng số xe không nhìn rõ được, nhưng mà cho dù biển số thế nào thì chắc chắn chiếc xe đó không có ý tốt gì. Sau đó là âm thanh hoảng loạn của chú Lưu làm tài xế, "Phu nhân, thiếu gia ngồi sau...."
Chiếc xe tăng lực lên làm cho chiếc xe của họ lao thẳng tới chỗ hàng rào chắn xung quanh, lúc chú Lưu dùng sức đánh tay lái đi, thì phía bên phải đột nhiên xuất hiện một xe hàng lớn. Vì tránh né xe hàng, chiếc xe đành đâm vỡ hàng rào chắc, rồi rơi thẳng xuống đồi. Cỏ mọc trên đồi vào mùa đông trở nên vô cùng trơn trượt, chiếc xe trược một đường dài xuống dưới, trên đường còn va chạm vào tảng đá mấy lần. Cuối cùng đâm thẳng xuống khe núi.
Sườn xe lắc lư kịch liệt cuối cùng biến thành lăn lộn, Vinh Hưởng trong lúc mơ hồ chỉ nhớ rõ Hồng Mộ đã che chỡ anh rất kỹ. Cũng không biết rõ rốt cuộc chiếc xe đã rơi xuống nơi nào, vô tri vô giác mà chìm vào bóng tối.
Chiếc xe lắc lư cuối cùng cũng ngừng lại, cả người anh cứng ngắc không động đậy được. Vinh Hưởng mơ mơ màng màng cảm thấy vô cùng mệt mỏi cứ muốn ngủ, bên tai đều là âm thanh ong ong. Trước khi anh mất đi ý thức thì có nghe thấy một giọng nam như có như không vang lên: "Chết chưa?"
"Chết rồi."
....
Trong khoảng không gian tối đen, âm thanh Hồng Mộ vang vẵng bên tai: "Tiểu Hưởng, hãy sống cho thật tốt vì mẹ nhé."
Khi Vinh Hưởng tỉnh lại thì nhình thấy Vinh Nhung đang ngồi bên cạnh giường bệnh, đôi mắt anh tập trung nhìn thật lâu mới nhận ra cô. Muốn mở miệng nói chuyện, nhưng một lúc lâu cũng không nói ra được từ nào, cuối cùng mới hé miệng nói nhẹ với cô: "Mẹ anh đâu?"
Ánh mắt Vinh Nhung trở nên buồn bã, nặn ra nụ cười: "Anh có khát không? Em đi rót nước cho anh." Nói xong cô lặp tức đứng dậy, kể cả liếc mắt nhì anh cũng không có tí dũng khí nào.
Vinh Hưởng suy yếu nhưng nghe rất rõ lời của cô, "Mẹ anh đâu?"
Vinh Nhung nắm chặt lấy ly thủy tinh, không ngừng hít thở mấy lần mới nhìn thẳng vào anh mà nói: "Dì....đi rồi."
Đôi mắt Vinh Hưởng như lửa đốt nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt kia sắc bén đầy uy hiếp, làm cho cô trở nên vô cùng hoảng sợ. Cô nuốt nước bọt, cẩn thận kéo tay của anh: "Anh...."
Vinh Hưởng không biết lấy hơi sức ở đâu ra, dùng sức hất cô ra rồi bám người như muốn đứng dậy. Vinh Nhung vội vàng đỡ anh, lại bị anh hất ra, "Anh, anh bình tĩnh chút đi."
"Cút ngay." Vinh Hưởng rống to với cô, "Anh không tin, Vừa rồi mẹ anh còn rất tốt mà. Mẹ còn nói chuyện với anh, em nói bậy...." Vinh Hưởng đi chân trần, thậm chí còn không để ý tới việc mang giày cứ thế mà chạy ra ngoài. Vừa mới mở ra cửa thì nhìn thấy Vinh Kiến Nhạc. Đôi mắt của Vinh Kiến Nhạc trở nên đỏ ửng, trên cằm còn nhìn thấy râu mọc ra. Khi nhìn thấy Vinh Hưởng, con ngươi của ông trở nên co rút lại: "Đã tỉnh rồi sao? Chạy loạn cái gì, mau về giường nằm."
"Con đi tìm mẹ con. Mẹ con đâu?"
Vinh Kiến Nhạc nhìn Vinh Hưởng, vẻ mặt l