XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giai Thoại Anh Và Em

Giai Thoại Anh Và Em

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341759

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1759 lượt.

hông hề tức giận, tỉnh táo, kiềm chế nhìn ông ta, “Chuyện tới nước này ông vẫn không chịu buông tay, không ngờ ông si tình đến thế.”
Vinh Kiến Nhạc trước khi tới đây đã chuẩn bị tốt, cho dù Hồng Mộ có kiên trì tới như nào, thì ông ta cũng sẽ không để bà đi. Những tín nhiệm đã mất ông ta sẽ từng chút từng chút bù lại, nhưng mà đầu tiên phải giải quyết được vấn đề của Tống Hải Thanh đã. Nhân từ nương tay không phải là bản tính của ông ta, đối với người phụ nữ kia càng không thể thương hại. Tâm tư của bà ta so với bất kỳ người nào khác cũng đều kín đáo gấp vạn lần, ông nên cực kỳ thận trọng.
Cho nên đối mặt với sự chế nhạo và khiêu khích của bà ta, ông đều cố gắng bình tĩnh, bản tính ông vốn nóng vội, một khi bị chọc giận sẽ dễ dàng đánh mất lý trí, nhất là về chuyện của Hồng Mộ. Cho nên ông tận lực đem mọi tức giận đè xuống, để lý trí thực sự tỉnh táo đối mặt với bà ta.
“Bà muốn bồi thường cái gì cũng được, dừng lại mấy trò xiếc kia đi, đừng tìm cô ấy nữa. Nếu không đừng trách tôi không khách khí.”
“Không khách khí? Ông đã bao giờ khách khí với tôi chưa?”
Tống Hải Thanh cười như không cười, yên lặng rũ mắt xuống vuốt ve điếu thuốc lá kẹp ở tay. “Xem ra, những tấm hình cùng video kia không khống chế được ông rồi.”
Vinh Kiến Nhạc dụi điếu thuốc tàn trong tay, khóe miệng cong lên, “Cũng chỉ là một chút phong hoa gặp dịp thì chơi thôi. Hơn nữa, bà thực sự ngây thơ tới mức tin rằng tòa soạn sẽ dám đăng mấy bức hình đó sao?”
Huyệt thái dương của Tống Hải Thanh giật giật, thế lực hắc đạo của Vinh Kiến Nhạc ở thành phố N bà rất rõ ràng. Dĩ nhiên cũng biết ông ta có bao nhiêu biện pháp để ngăn cản việc công bố nhưng tấm hình kia ra ngoài. Nhưng mà, bà không thể nhận thua dễ dàng như vậy được.
“Tôi đã nói trước rồi, tôi không có tính nhẫn nại. Không nên đem lòng nhân từ của tôi ra để đặt cược, tôi không phải người lương thiện gì, bà nên rõ mới phải.” Ông đứng dậy tiến lại gần bà ta, hai tay chống vào ghế sofa hai bên bà ta, nhìn xuống từ trên cao mang tới cảm giác vô cùng áp bức, “Ép tôi, ngay cả biến mất như thế nào bà cũng không biết.” Vinh Kiến Nhạc chậm rãi đứng dậy, trên mặt mang nụ cười nhàn nhạt khẽ vuốt phẳng tay áo “Tự giải quyết cho tốt.”
Tống Hải Thanh vòng tay trước ngực, hai bả vai không nhịn được mà phát run.
Vinh Kiến Nhạc lạnh lùng sắc bén như vậy bà đã sớm biết từ lâu, cũng vì bộ dạng này của ông ta mà bị hấp dẫn. Khi bà phát hiện được Hồng Mộ chính là nhược điểm của ông ta, bèn lợi dụng người ở trong lòng Hồng Mộ để tàn nhẫn kích động ông ta. Rốt cuộc khiến ông ta chiếm đoạt bà trên giường. Rốt cuộc cũng có đứa trẻ của ông ta theo ý nguyện, nhưng kết quả thì thế nào? Vì sao cùng là phụ nữ, cùng lúc quen biết ông ta, so với Hồng Mộ thì tình cảm của bà càng thêm sâu sắc. Vậy mà kết quả cuối cùng lại không giống nhau? Ông ta hết lần này đến lần khác đánh mất tự trọng đến thê thảm mà yêu người đàn bà kia, còn đối với thâm tình của bà lại làm như không thây, chà đạp khinh bỉ.
Bà càng nghĩ thì càng bộc phát những tích tụ trong lòng, hung hăng cắn răng. Vinh Kiến Nhạc, ông bất nhân thì đừng trách tôi bất nghĩa!
Sau hết thảy mọi chuyện đều vượt ra khỏi quỹ đạo. Vinh Nhung vẫn cho là, cô và Vĩnh Hưởng sẽ có kết quả tốt đẹp cùng nhay tay trong tay. Cho tới sau này cô mới nhận ra, thì ra người nắm giữ tương lai của bọn họ, chính là mẹ ruột của cô, chính là Tống Hải Thanh.






"Vậy thì anh đi đi, dì mà nhìn thấy em sẽ không vui đâu." Vinh Nhung đi vài bước rồi đứng lại ở sau lưng Vinh Hưởng, tay nắm chặt khung cửa không chịu buông tay, cả gương mặt đều nịt nọt lấy lòng anh.
Vinh Hưởng dừng bước chân, nhìn cô khẩn trương và đề phòng như vậy làm cho anh có chút buồn cười cũng đồng thời có chút buồn bực: "Buổi tối cũng phải gặp, hôm nay là sinh nhật của mẹ chắc hẳn mẹ sẽ rất vui vẻ, vậy nên chắc mẹ sẽ không làm khó gì em đâu. Em và anh chỉ cùng nhau đi đón mẹ thôi mà, sợ cái gì chứ?" Nói xong lại dùng sức lôi kéo cô, ai mà biết cô nhóc này nhìn ốm tong ốm teo nhưng sức lại không yếu tí nào. Nếu dùng sức tiếp thì anh sợ sẽ làm cô bị thương.
Vinh Nhung kiên quyết lắc đầu: "Đừng mà, dì đi Mỹ vui chơi giải sầu vừa mới về mà còn phải nhìn em nữa thì tâm tình không chừng sẽ trở nên xấu đi đó." Cô bây giờ là thật rất sợ gặp lại Hồng Mộ, nếu không cẩn thận sẽ nổ tung cả bãi mìn, nói không chừng quan hệ mỏng như băng đối với Vinh Hưởng cũng sẽ bị đánh nát.
Vinh Hưởng nhíu mày, trong lòng có chút bất đắc dĩ. Sức dùng ở tay buông lỏng đi nhiều: "Vậy em để tài xế chỡ mình về nhà rồi đợi ở nhà đi, anh sẽ đón xe đi ra sân bay."
"Không cần đâu tự em sẽ ngồi xe buýt về. Anh cũng mau đi đi, trời lạnh như vậy đừng bắt dì phải đợi."
Hồng Mộ liếc mắt nhìn anh, hừ một tiếng: "Con đừng có kinh thường người khác chờ lúc mẹ con đây mất đi, thì con sẽ rất nhớ mẹ, cầu cho những ngày trước kia quay trở lại."
"Vâng ạ. Không phải mẹ vội vàng trở về để đoán sinh nhật cùng với ai đó sao?” Vinh Hưởng cười quỷ dị. Hồng Mộ liền bi