Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341768
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1768 lượt.
của sự tha thứ?
“Như thế nào?”
Vinh Hưởng cười lạnh, vừa nói vừa bước lên phía trước. Trong lòng Vinh Nhung chợt dâng lên lạnh lẽo, không ý thức được mà đi theo bước chân anh. Vóc dáng cao lớn của anh lúc này lại lộ ra sự cô đơn, bước chân nặng nề chậm chạp. Vinh Nhung cách anh mất bước chân, không dám tùy tiện tiến lại gần. Anh lúc này, quanh người đều lộ ra cảm giác xa lạ khiến cô đề phòng.
Cô sợ, sợ giờ phút này anh sẽ nhìn cô.
Tầm mắt của Vinh Nhung bị nước mưa làm cho mơ hồ, đôi môi tái nhợt run rẩy, lời muốn nói quanh co trong miệng cuối cùng cũng không chịu được mà vỡ tan, “Xin lỗi, thật xin lỗi, thật xin lỗi ……” Cô liên tục nói lời xin lỗi, cuối cùng hóa thành những tiếng lẩm bẩm trong nức nở.
Khóe miệng Vinh Hưởng lộ ra một tia giễu cợt, thật xin lỗi? Ba chữ vạn năng đó, chính là sự châm chọc tốt nhất đối với tấm chân tình ngu ngốc của anh.
Anh tiến lại gần cô hơn, cơ thể lạnh lẽo khiến cho cô lui về phía sau một bước. Ánh mắt sắc bén, từng chữ rõ ràng: “Nói với Tống Hải Thanh, muốn vào được cửa nhà họ Vinh …… kiếp sau!” Anh nâng môi cười khẽ. Ánh mắt kia, đâm vào tim cô khiến máu chảy nhỏ giọt, trong ánh mắt u ám của anh, cô có thể nhìn thấu những bi thương hỗn tạp trong đó. Cũng chính là khoảng cách vạch ra giữa hai người.
“Còn cô nữa, tôi không muốn nhìn thấy cô nữa, một giây cũng không muốn.”
Anh quyết tuyệt rời đi, nơi nghĩa trang hoang vu, chỉ còn lẻ loi mình cô …… lệ rơi đầy mặt.
*
Nhà họ Vinh trở nên trầm tĩnh hơn rất nhiều, mất đi Hồng Mộ, hình như mất đi cả sự sống. Bà ngoại chưa đi, tâm tình Vinh Hưởng dù có hỏng bét cũng cố gắng đè thấp tinh thần sa sút của mình trước mắt bà. Bên ngoài tươi cười, bên trong lại một mình trầm mặc. Thế giới của anh, cuối cùng chỉ còn lại mình anh.
Sau thất đầu của Hồng Mộ, bà Hồngquyết định quay về LA. Sau bữa tối bèn goi Vinh Kiến Nhạc vào thư phòng, Vinh Hưởng biết bà có chuyện muốn nói với Vinh Kiến Nhạc, đang chuẩn bị về phòng. Bà Hồng gọi anh lại, “Tiểu Hưởng, cháu cũng ở lại đi.”
Vinh Hưởng không hiểu chuyện gì, sắc mặt Vinh Kiến Nhạc có chút khó coi, hình như đoán được ý đồ của bà Hồng khi cố ý lưu lại Vinh Hưởng. Bà trầm mặc một lúc lâu mới mở lời, “Trong khoảng thời gian Mộ Mộ về Mỹ đã nói với mẹ chuyện của các con.”
Sắc mặt Vinh Kiến Nhạc đột biến, ngồi ở trên sofa không dám lên tiếng, khuôn mặt cũng chìm trong sự u ám.
“Chuyện Tống Hải Thanh năm đó mẹ cũng biết rõ, cha cô ta …… Là nhà họ Hồng chúng ta có lỗi với cô ta. Nhưng cùng với cô ta làm ra chuyện như vậy, con cũng không đúng. Tính tình Mộ Mộ từ nhỏ đã bướng bỉnh, mọi chuyện đều tự mình làm. Năm đó ……” Bà nhìn Vinh Hưởng, hình như có chút do dự, cuối cùng chỉ đành than thở, “Là cha mẹ chia rẽ nó với Cao Vũ, Cao Vũ lại chết trong tay con. Nó hận con, oán con cũng là chuyện thường tình.”
Vinh Kiến Nhạc bị nói đúng tâm sự, trong lòng đau đớn. Mặt giống như không có chút máu, “Mẹ, con đều hiểu. Là con có lỗi với cô ấy, cô ấy không yêu con đều là con tự chuốc lấy.”
Bà Hồng nhìn ánh mắt biến đổi của ông ta, cuối cùng dần trở nên bình tĩnh, “Mộ Mộ còn chưa kịp nói với con? Con bé quyết định trở về ……”
Vinh Kiến Nhạc chợt ngẩng đầu, nhìn chằm chằm bà Hồng. Bà vẫn lạnh nhạt bình tĩnh, chậm chạp nói, “Con bé quyết định trở về, muốn cho con một cơ hội. Đã cùng con kết nghĩa vợ chồng hơn hai mươi năm, con bé muốn cho chính mình một gia đình hoàn chỉnh, một phần, cũng là vì không có đủ dũng khí để yêu. Đáng tiếc, con bé không được hưởng cái phúc này, còn chưa kịp nói điều gì.”
Vinh Kiến Nhạc ngẩn ra, tất cả lý trí đều biến mất không sót lại chút nào, hốc mắt cũng trở nên hồng hồng, từng giọt nước mắt rơi xuống, “Cô ấy muốn tha thứ cho con?” Một câu nói mà líu ríu không thành lời cuối cùng vỡ òa, ông cúi thấp đầu. Chỉ yên lặng dùng tay bấm chặt vào đầu gối.
Vinh Hưởng buồn rầu, 1 giây trước khi xảy ra tai nạn, Hồng Mộ đã định nói cho anh biết quyết định của bà. Anh còn cho là Hồng Mộ không yêu Vinh Kiến Nhạc, anh không biết rằng giữa cha mẹ mình lại có yêu hận rối rắm như vậy. Chỉ biết rằng Hồng Mộ rất để ý tới chuyện của Vinh Kiến Nhạc với Tống Hải Thanh, nhưng nghĩ rằng Hồng Mộ cũng thầm chán ghét ông ta.
Thiếu chút nữa, cả gia đình bọn họ sẽ có cơ hội trở lại như lúc ban đầu. Chỉ kém một bước, là anh có thể hạnh phúc.
Vinh Hưởng đột nhiên bật dậy, tay nắm thành quyền, đè nén cảm xúc đang cuồn cuộn trong ngực, “Con đi ra ngoài một chút.”
“Tiểu Hưởng.” Bà Hồng vịn tay ghế sa lon đứng dậy, “Cùng bà trở về.”
Vinh Hưởng cùng Vinh Kiến Nhạc đều nhìn về phía bà Hồng. Bà có chút mỏi mệt, nói chuyện cũng yếu ớt mấy phần, “Mẹ đã mất con gái, chỉ còn duy nhất một đứa cháu ngoại. Lúc còn sống, chỉ mong muốn có nó hầu hạ bên gối.” Lúc nói chuyện này bà nhìn Vinh Kiến Nhạc, ý tứ rất rõ ràng.
Vinh Kiến Nhạc có chút chật vật, khuôn mặt còn những vệt nước mắt chưa khô giờ lại lộ vẻ kinh ngạc khiến ông nhìn có chút tức cười. Ông hít sâu vài hơi, giọng nói kiên định không chịu thỏa hiệp, “Thật xin lỗi! Con đã không còn Mộ Mộ, không thể mất thêm c