Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giai Thoại Anh Và Em

Giai Thoại Anh Và Em

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341757

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1757 lượt.

bà thật sự không làm được.
Lúc Hồng Mộ đi tới cửa thì Vinh Hưởng chợt gọi bà. “Mẹ …..”
“Sao thế?”
Vinh Hưởng nhìn bà một lúc “Nếu như mẹ yêu ba thì không nên dễ dàng từ bỏ, nếu như đã không yêu, thì mẹ quyết định làm gì con cũng đều ủng hộ.”
Hồng Mộ chỉ cười, không hề nói gì. Vinh Hưởng suy nghĩ một chút là nói tiếp, “Nếu như mẹ muốn con cùng mẹ rời đi, con …. Đồng ý.”
“Dì.”
Hồng Mộ vừa mở cửa phòng Vinh Hưởng ra đã thấy Vinh Nhung đang giơ tay chuẩn bị gõ cửa. Vinh Hưởng cũng nhìn thấy cô qua khe hở nhỏ, có chút khẩn trương nhìn bóng lưng Hồng Mộ. Chỉ sợ Hồng Mộ vì chuyện của Tống Hải Thanh mà giận chó đánh mèo lên Vinh Nhung.
Vinh Nhung cũng sợ sệt nhìn Hồng Mộ. Ánh mắt của Hồng Mộ cũng dừng lên người cô vài giây rồi xoay người đi, khiến Vinh Nhung có chút kinh ngạc. Tính huống khác thường như vậy cô không thích ứng kịp. Mỗi lần Hồng Mộ nhìn thấy cô đều sẽ chê cười hoặc dung ánh mắt khinh bỉ, hôm nay ánh mắt của bà nhìn có chút phức tạp khiến cô thực sự khó hiểu?
“Đứng ngốc ở đấy làm gì. Vào đi” Vinh Hưởng cau mày trừng cô, nhìn dáng vẻ ngây ngốc của cô sẽ nhịn không được mà chêu chọc.
Vinh Nhung “Oh” một tiếng rồi vội vàng vào phòng. Vinh Hưởng nhìn cô buồn buồn không vui, kéo cô qua dựa vào chiếc máy tính đối diện, nhẹ nhàng xoa những ngón tay mềm mại của cô, “Sao thế?”
Vinh Nhung lắc đầu, ánh mắt lại nhìn chằm anh. Vinh Hưởng cau mày, nhéo chóp mũi cô, “Mặt mũi giống như bà cụ tám mươi ý, nhăn nhó như thế còn dám bảo không có việc gì.”
Vinh Nhung vòng tay ra ôm anh, cọ cọ bên cổ anh, “Anh à, dì hình như rất tức giận.”
Vinh Hưởng im lặng ôm cô thật chặt, giữa bọn họ một khi nhắc đến đề tài về Hồng Mộ hoặc Tống Hải Thanh đều sẽ chán nản. Giờ phút này đứng là hai người nhất thời đều lâm vào trầm mặc. Vinh Hưởng nhẹ nhàng siết chặt tay, cô mềm mại dựa vào anh, nhu thuận giống như con mèo nhỏ. Vinh Hưởng rất hưởng thụ cảm giác mềm mại của cô, anh thực sự chỉ cần cứ như thế này mà chìm vào yên tĩnh.
“Mẹ muốn ly thân với cha.”
Vinh Nhung vùng ra từ trong ngực anh, trừng mắt kinh ngạc, “Cha đồng ý sao?”
“Có đồng ý hay không chúng ta cũng không cần chen vào, bọn họ đều là người lớn, cho dù có phạm sai lầm thì cũng nên có dũng khí gánh chịu.” Anh nắm tay cô nâng lên, hôn nhẹ lên mu bàn tay, “Cho nên anh cũng chỉ quan tâm em, đối với Tống Hải Thanh hoàn toàn không liên quan.”
Vinh Nhung lộ vẻ xúc động, hốc mắt ê ẩm. Yên lặng dựa vào vai anh, Vinh Hưởng xoa lưng cô, cười khẽ, “Anh nói từ nãy tới giờ, sao em đều không có phản ứng?”
“Ừ.”
“Chỉ như vậy.”
“…”
“Mới được một câu đã im rồi.”
“Anh, anh thực sự sẽ đi cùng dì sao?”
Thì ra cô nghe thấy. Vinh Hưởng cân nhắc tìm từ. “Nhung Nhung, nếu như cha mẹ ly hôn, anh sẽ không ở lại nhà họ Vinh. Có thể chấp nhận em không có nghĩa là anh có thể chấp nhận Tống Hải Thanh. Mặc kệ anh cùng mẹ đi đâu, anh đều sẽ dẫn em theo. Tống Hải Thanh đối xử với em như thế nào anh đều rõ, anh không yên tâm để em với bà ta. Mẹ anh chỉ cần rời khỏi nơi này là có thể bắt đầu cuộc sống mới, anh có thế yên lòng. Đến lúc đó …” Giọng nói trầm thấp nồng đậm của anh mang theo vẻ trịnh trọng. “Chúng ta sẽ có cuộc sống riêng, không có bất kỳ au trong nhà họ Vinh. Chỉ có hai chúng ta.”
Trong lòng Vinh Nhung vô cùng ấm áp, nhưng vẫn cố ý cười anh, “Nói bậy, anh còn chưa tốt nghiệp đại học, lấy gì để nuôi em?”
Vinh Hưởng chỉ cười, không nói câu nào. Anh mặc dù trầm mặc, nhưng Vinh Nhung biết Vinh Hưởng rất có tiền, bình thường cô cũng biết anh chơi cổ phiếu, đầu tư gì đó thì cô không hiểu rõ, nhưng cô biết từ nhỏ Vinh Hưởng đã rất thông minh. Hơn nữa, hai năm đã được Vinh Kiến Nhạc huấn luyện nghiêm túc, anh vẫn được huấn luyện trên tư cách là người kế nghiệp Vinh thị. Hai năm qua, Vinh thị rửa sạch không ít
vụ buôn bán, Vinh Kiến Nhạc chính là muốn xây dựng cho con trai một sản nghiệp “sạch sẽ” trong tương lai.
Vinh Hưởng thấy cô lại đang ngẩn người, nhéo cái mũi nhỏ của cô rồi hôn. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vinh Nhung thoáng chốc đỏ bừng, ô ô hừ ra. Vinh Hưởng tha cho cái mũi của cô, nhưng lưỡi anh vẫn còn ở trong miệng cô khuấy đảo, đem cô giam cầm giữa hai cánh tay, “Anh không nuôi nổi em sẽ đem em đi bán, để tự nuôi sống bản thân.”
Vinh Nhung trợn trắng mắt, “Em không đáng bao nhiêu tiền.”
“Tiểu Trư nuôi lâu như vậy rồi chắc sẽ bán được giá, anh dung ánh mắt để đầu tư, tuyệt đối không sai.”
“Em là cổ phiếu tiềm năng?”
“Heo tiềm năng.”
“…” đầu Vinh Nhung hiện lên toàn vạch đen, Vinh Hưởng đúng là quỷ ấu trĩ! Đối thoại nhiều với anh quả nhiên sẽ khiến đầu óc không được bình thường.
Vinh Kiến Nhạc kể từ buổi tối hôm Hồng Mộ nói muốn ly thân với ông ta, rất ít khi trở về biệt thự nhà họ Vinh. Ông ta biết không thể tránh khỏi nhưng cũng không đủ dũng khí để tiếp nhận sư thật rằng Hồng Mộ sẽ thực sự rời đi. Ông ta biết không còn cách nào để giữ bà ấy lại, nhưng cũng không muốn buông tay. Sau vài ngày tự giận bản thân, vẫn quyết định tranh thủ một lần cuối cùng.
Tìm Tống Hải Thanh ngả bài, Tống Hải Thanh cũng k