Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giai Thoại Anh Và Em

Giai Thoại Anh Và Em

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341791

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1791 lượt.

ạnh lùng, chậm rãi nói ra vài chữ rất rõ ràng: "Mẹ con đi rồi."
Vinh Hưởng nắm chặt tay lại, nhìn người trước mặt rất bình tĩnh mà nói ra những lời này. Sau đó anh dùng lực đẩy Vinh Kiến Nhạc ra rồi chạy thẳng ra ngoài, "Nói bậy, con không tin!" Mới vừa rồi rõ ràng mẹ còn luôn cười nói với anh, làm sao có thể nhanh như vậy đã không còn. Rõ ràng là mẹ còn cười mới mình, tại sao lại đột nhiên nói là đã mất.
Hốc mắt Vinh Nhung trở nên ương ướt nhìn dáng vẻ mất khống chế của Vinh Hưởng. Vinh Kiến Nhạc giữ chặt anh từ phía sau, nói khàn cả giọng: "Vinh Hưởng, con tỉnh táo lại cho cha. Mẹ con đã đi rồi, đi rồi, là chết con có hiểu hay không!"
Đột nhiên cả phòng trở nên yên tĩnh, Vinh Hưởng cũng ngừng giãy giụa, lồng ngực lên xuống liên tục. Anh từ từ xoay người lại nhìn Vinh Kiến Nhạc: "Cha nói lại một lần nữa."
"Tiểu Hưởng, để cho me con được ngủ yên ổn đi. Mẹ con không muốn nhìn thấy dáng vẻ của con như vậy đâu...." Giờ phút này cả người Vinh Kiến Nhạc cũng lộ ra sự cô đơn và bi thương, trong nháy mắt dường như là tiều tụy đi rất nhiều. Sau khi biết tin tức Hồng Mộ chết, ông là người đau lòng hơn bất cứ ai. Ông còn nhiều lời chưa kịp nói với cô, làm nhiều chuyện sai lầm như vậy chưa kịp đền bù.
Vinh Hưởng chợt bình tĩnh lại, ánh mắt dường như xuyên thấu qua Vinh Kiến Nhạc nhìn về chỗ khác, một lúc lâu sau mới nói ra một câu: "Mẹ ở chỗ nào?"
*
Vải trắng lạnh lẽo trang nghiêm được kéo ra, Hồng Mộ yên lặng nằm đó. Vinh Hưởng ngồi ở trên ghế trước giường bệnh, một câu cũng nói không nên lời, chỉ biết ngây ngốc nhìn chăm chú vào bà. Một lúc lâu sau cặp mắt mơ hồ càng ngày càng nhìn không rõ, nhưng vẫn là gượng ép cười nói: "Có phải là mẹ bị lệch múi giờ không? Rõ ràng là chỉ mệt mỏi trong người, muốn ngủ một chút thôi, có phải không?"
Nhìn Hồng Mộ không hề có sức sống, sắc mặt tái nhợt, Vinh Hưởng vùi mặt vào giữa đôi tay. Tất cả đều đang tốt đẹp, sao lại đột nhiên biến thành dáng vẻ như bây giờ. Tay Vinh Hưởng đều là tràn đầy chất lỏng mặn, anh chậm rãi ngẩng đầu lên, sau só lập tức gục xuống, siết thật chặt bả vai Hồng Mộ, "Mẹ...."
Vinh Nhung che miệng đứng ở bên ngoài phòng bệnh, nhỏ giọng nghẹn ngào, nhìn dáng vẻ của Vinh Hưởng làm cho lòng của cô như bị nhéo từng cái. Tất cả đều tới quá nhanh, thậm chí đến bây giờ cô không thể nào tin nổi Hồng Mộ cứ như vậy mà ra đi. Rõ rang là sinh mạng đang sống sờ sờ cứ như vậy mà biến mất, Vinh Hưởng khổ sở cô có thể tưởng tượng được, nhưng cô không chia sẻ được. Cô chỉ hi vọng có thể đau thay anh nhiều một chút.
*
Tang lễ của Hồng Mộ rất đơn giản, bà vốn cũng không phải là người thích màu mè. Trời vào đông, lại cộng thêm trời cứ mua dầm làm cho tâm tình của người khác như bị ức chế. Vinh Hưởng mặc áo khoác màu đen đứng ở trước mộ bia, mưa rơi tí tách thắm lên trên tóc của anh. Nhưng anh vẫn cuối đầu, trên lông mi hiện lên một tầng hơi nước thật mỏng.
Vinh Nhung mặc váy lông cừu màu đen, yên lặng đứng ở anh sau lưng.
Lúc Tổng Hải Thanh đi tới thì Vinh Nhung có chút khẩn trương. Cô không hiểu lúc này Tống Hải Thanh tới để làm gì, cô cứ như vậy mà thấp thỏm nhìn Vinh Hưởng. Những ngày qua Vinh Hưởng cực kỳ im lặng, cô thật sợ tất cả tức giận anh đè nén sẽ bộc phát trong nháy mắt.
Đầu tiên Tống Hải Thanh nói mấy câu với Vinh Kiến Nhạc, Vinh Kiến Nhạc hiển nhiên cũng không có gì tâm trạng tiếp bà. Nhưng mà ở trước mặt người ngoài ông thật sự không thể bạo phát nên để mặc cho bà trình diễn.
Vinh Hưởng lạnh lùng nhìn bà một cái rồi dời ánh mắt đi chỗ khác. Vinh Nhung thở phào nhẹ nhõm, có lẽ trong ngày như thế này, Vinh Hưởng không muốn Hồng Mộ đi mà không an lòng.
Tống Hải Thanh tháo kính mát xuống đứng ở trước mộ bia, có lẽ giờ phút này không ai biết trong lòng bà đang tính toán những gì. Nhưng mà người ngoài nhìn vào thì bà giống như đau buồn vì một người bạn cũ. Bà từ từ đến gần Vinh Hưởng, tỉ mỉ nhìn chăm chú anh một hồi. Vinh Nhung nhìn dáng vẻ kia của bà, thì trong lòng không cầm được mà có chút rụt rè.
Không biết Tống Hải Thanh và Vinh Hưởng đã nói những gì, nhưng ánh mắt Vinh Hưởng chợt trở nên phức tạp nhìn Vinh Nhung một cái. Cái nhìn kia làm cho Vinh Nhung chợt có một loại cảm giác như rơi vào hầm băng tội lỗi. Tại sao.... giờ phút này cô lại cảm thấy anh xa xôi đến thế. Xa tới mức không thể nào đuổi theo được, cũng không nhìn thấy được tí bóng dáng nào của anh.






Mưa ngày một lớn, dòng người dần tản ra theo từng nhóm nhỏ. Vinh Kiến Nhạc đưa mẹ ruột Hồng Mộ rời khỏi, bà cụ bước chân sớm đã tập tễnh, nét mặt khô kiệt. Cầm chặt tay Vinh Kiến Nhạc, định nói lại thôi, cuối cùng chỉ im lặng lau nước mắt. Người đã mất, có nói gì đi nữa cũng chỉ vô ích.
Vinh Hưởng đứng trước bia mộ, giống như xa cách với toàn bộ thế giới. Vinh Nhung lạnh cóng tới mức run lẩy bẩy, chậm rãi đến gần anh, “Anh ơi …… Về thôi.” Vinh Hưởng không lên tiếng, chỉ quay đầu lại nhìn cô. Vinh Nhung đón nhận ánh mắt của anh, hơi rũ mắt xuống. Vì sao trong mắt của anh ấy, lại manghàm ý


Polaroid