XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giai Thoại Anh Và Em

Giai Thoại Anh Và Em

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341781

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1781 lượt.

a cô, những sợi tóc ngang mắt của Vinh Hưởng khẽ rung động, không nhìn thấy rõ cảm xúc trong mắt anh, Vinh Nhung sợ sệt dính sát vào tường, chỉ sợ anh bộc phát.
Vinh Hưởng chỉ đứng thẳng dậy, đi về phía phòng của mình. Trước khi đi còn bỏ lại một câu: “Trước khi tôi đổi ý, cút nhanh một chút.”
Vinh Nhung nhìn bóng lưng tịch mịch của anh, nước mắt hung hăng tràn ra. Tầm mắt mơ hồ chỉ còn nhìn thấy bóng dáng anh dần xa, cô ở sau bóng lưng anh nhẹ nhàng nói. “Anh, em thật sự, thật sự yêu anh…”






Vinh Hưởng cố ý xem nhẹ con đau nhói từ ngực truyền tới, vội vã xoay người vào trong phòng, "rầm" một tiếng cánh của đóng sầm lại. Anh không thể nhìn, không thể nghĩ. Mỗi một câu, mỗi một giọt nước mắt của cô đều như một roi quất vào trái tim của anh. Không trở lại được, cái gì cũng không thể trở lại. Anh nhắm chặt mắt, vì ra sức nhắm chặt mắt lại mà hai bên vành mắt trở nên rất đau. Cô là con gái của Tống Hải Thanh, anh lần lượt nhắc nhở mình.
Điện thoại di động ở trong túi áo của anh run lên, nhìn màn hình âm u mà cả gương mặt của anh trở nên lạnh lẽo .
"Thiếu gia, bản số xe mà cậu nói tôi đã điều tra rồi. Chủ xe đã sớm báo mất đồ rồi....chiếc xe bỏ lại ở hiện trường tôi đã điều tra, người đó nhìn rất quen mắt, chính là lính của anh Nhạc...."
"Tôi biết rồi." Vinh Hưởng phiền não cắt đứt báo cáo của Nhạc Lôi, nhà họ Vinh còn có thể bẩn hơn được nữa sao?
"Gần đây Tống Hải Thanh cũng không có hàng động gì, chỉ là...."
Sắc mặt Tống Hải Thanh càng thay đổi: "Vinh Kiến Nhạc, làm cũng đã làm. Bây giờ mới hối hận có phải có chút giả mù sa mưa không?"
Vinh Kiến Nhạc không nói lời nào, đè nén cơn giận trong lòng. Ông sợ sẽ thật sự bóp chết người phụ nữ này, ăn nói lung tung, lòng dạ như rắn độc, trên đời này còn có từ ngữ nào thích hợp hơn để so sánh với bà ta? Nếu không phải là bà ta thì sao ông lại có thể rơi vào hoàn cảnh này? Ít nhất, ít nhất ông còn có thể nhìn thấy cô, nhìn thấy Hồng Mộ sống sờ sờ ở trước mặt ông.
Tống Hải Thanh cười nhạo, khóe môi hơi cong lên: "Ông đừng nói cho tôi biết là ông có lương tâm để lo lắng?" Bà hùng hổ hăm dọa, tuyệt không nể tình: "Ông cho rằng mình là người tốt sao? Là ai khi phát hiện ra cô ta tìm luật sư đổi cổ phần của Vinh thị lặp tức luống cuống, là ai khi biết cô ta thật sự muốn ly hôn thì sợ tới mức không còn biết gì?"
"Cô câm miệng cho tôi!"
Vinh Kiến Nhạc tức giận hất bà ra, một bụng tức giận nhưng lại không có chỗ xả. Tống Hải Thanh nói không sai, ông không phải là người tốt. Ông luôn nói là ông yêu Hồng Mộ, nhưng cuối cùng vẫn không đánh bại được sức hút của ông đối với tài sản nhà họ Hồng, ông phấn đấu nửa đời người Vinh thị là tất cả của ông. Ông phản bội hôn nhân, phản bội tình yêu, cuối cùng còn vì ham muốn của bản thân mà bày ra vụ việc mưu sát này. Trên đời này ông là người không có tư cách nhất để chỉ trích Tống Hải Thanh....
Ông không còn mặt mũi nào để nhìn Hồng Mộ, cũng không có dũng khí để đi nhìn người đã chết kia.
Người trong phòng đều đã sớm giải tán, chỉ còn lại hai người ông và Tống Hải Thanh. Tống Hải Thanh nhìn ông dần dần tỉnh táo lại, liền mềm nhũn ngã vào trong lòng ông: "Tất cả đều đã qua, chúng ta đã gây ra chuyện ác cho dù có chết cũng không đền bù được gì. Chi bằng chúng ta hãy sống thật tốt."
Vinh Kiến Nhạc nhìn bà, đáy mắt đều là sự đau thương. Men say để cho cả người ông lạnh đến thấu xương, nhìn tay của bà đang chạy dọc trên người của mình, rồi từ từ gặm cắn môi của ông. Rốt cuộc ông vẫn bị bà làm cho phát hỏa, xoay người đè bà ở dưới thân, xé rách từng cái một, mang hận ý mà xông vào.
Tại sao đến cuối cùng ông chỉ có thể dựa vào vào bà, rõ ràng người phụ nữ này ông vừa chán ghét vừa hận cực kỳ. Nhưng mà bà có thể đem toàn bộ sự ích kỷ, ý niệm vô sỉ của ông làm cho nó trở nên hợp lý, bà luôn có thể làm cho ông yên tâm và thoải mái, quang minh chánh đại sống ở dưới ánh mặt trời.
Nhìn gương mặt của Tống Hải Thanh, trong đầu ông luôn hiện lên dáng vẻ hoan ái ngấm ngầm chịu đựng của Hồng Mộ, bộ dạng bà khẽ cắn cánh môi. Nhưng khi bà cố tình làm vậy thì lại làm cho toàn thân ông dân lên một cảm giác hưng phấn và dục vọng muốn chinh phục, còn Tống Hải Thanh, bà có thể lấy lòng ông, thế nhưng ông lại không muốn. Đến cuối cùng tâm lý mâu thuẫn này là thế nào? Vinh Kiến Nhạc nảy sinh ý định ác độc muốn ở trên người bà đòi lấy. Ông không muốn thừa nhận, chết cũng không muốn thừa nhận bọn họ là cùng một loại người.
Ông leo lên người bà, đè bà ở trên ghế sofa. Từ phía sau mà đâm vào, hung hăng va chạm.
Tống Hải Thanh biết ông đang phát tiết trong cơ thể bà cho tới bây giờ cũng chỉ là phát tiết, nhưng bà không quan tâm. Bà thương ông, nói bà ti tiện cũng tốt, nói bà đáng thương cũng được. Bọn họ vốn là cùng một loại người, trời sinh đã ích kỷ, từ ở nơi dưới chót mà từng chút bò lên, té cũng không dậy nổi. Vinh Kiến Nhạc bị sự tự ái của chính mình ép tới không thở nổi, không dám đối mặt đối với thực tế. Tống Hải Thanh thì lại biết, bọn họ giốn