Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giai Thoại Anh Và Em

Giai Thoại Anh Và Em

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341772

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1772 lượt.

g nhau. Trừ bà ra thì không người nào có thể an ủi được Vinh Kiến.
Đây chính là nguyên nhân mà bà lần lượt dụ đến ông mắc câu, bà quá hiểu con người này.
Vinh Kiến Nhạc ở trong cơ thể bà đạt được cao trào, toàn bộ đều phóng tích trong cơ thể bà; sau cao trào là cảm giác vô vọng và trống rỗng đáng úp lại. Ông từ trong cơ thể bà rút ra, nhắm hai mắt lại nói: "Chuyện này tôi không muốn để cho tiểu Hưởng biết, thứ tôi đã từng hứa tôi sẽ cho cô. Cô không cần trêu chọc nó nữa."
Tống Hải Thanh thở hổn hển, đầu óc vẫn còn ở trong cơn cao trào mà chưa hoàn hồn. Nhẹ nhàng chống đỡ thân thể mềm yếu lên nhìn ông: "Yên tâm, tôi sẽ đối đã với nó rất tốt." Tôi nhất định sẽ chờ đợi nó thật tốt....
***
Ngay đến cả Tương Mạch luôn chậm chạp cũng phát hiện ra Vinh Nhung khác thường, cô luôn ngủ gật khi đi học. Lúc ăn cơm lại cơm nuốt không trôi, luôn nhìn về phía bài thi mà ngẩn người. Dáng vẻ hoảng hốt, giống như hồn phách không biết đi tới nơi nào. Đại khái cụm từ diễn tả dáng vẻ bây giờ của cô chính là hồn bay phách lạc.
"Cậu và Vinh Hưởng cũng không phải là cãi nhau, nhưng mà tại sao cơm nước lại ăn không vào? Tình tình của anh ta như vậy, không hò hét
là tốt rồi!” Tương Mạch không hiểu Vinh Nhung lắm, không phải là cô luôn luôn có biện pháp giữ chặt Vinh Hưởng sao? Vinh Hưởng cũng không phải bị cô ăn sạch sành sanh, bây giờ tại sao trở về điểm ban đầu.
Vinh Nhưng nhìn cô một cái, vẻ mặt đờ đẫn của cô làm cho lòng của Tương Mạch nhíu chặt lại. Hai anh em này tính khí không hợp nhau ở cùng một chỗ cũng không có ngày nào được tốt đẹp, trong trái đất này không tìm được đôi anh em nào kỳ lạ như hai người này.
“Anh ta không phải là vì giận chuyện của mẹ cậu mà giận chó đánh mèo chứ? Đã sớm nói với cậu rồi người này tính tình quá xấu không cứu được, không phân biệt tốt xấu. Chuyện này có quan hệ gì với cậu, mấy năm trước mỗi ngày anh ấy đều khi dễ cậu còn chưa tính, bây giờ thì càng quá đáng. Nâng cậu lên thật cao rồi độc ác mà ném cậu xuống, lòng của người này thật quá độc ác mà.” Tương Mạch suy nghĩ một chút lại tự mình nói tiếp, “Chỉ là cậu nhường anh ấy một chút đi, mẹ của anh ấy mới xảy ra chuyện, tâm trạng không tốt cũng có thể hiểu. Chúng ta là người trưởng thành, không nên chấp nhất với một con quỷ ngây thơ, ha”
Vinh Nhung mím chặt môi không nói lời nào, ánh mắt rơi vào trên sách học, không hề có tiêu cự, mơ mơ hồ hồ. Tay không tự chủ là luồn vào cặp sách, siết thật chặt một mảnh nylon nhỏ. Kế hoạch sinh con mà nhân viên bán hàng ở cửa hàng đồ dùng, dùng ánh mắt mập mờ đưa cho cô làm cho đầu óc của cô đến bây giờ vẫn ong ong, sống lưng trở nên lạnh lẽo.
Tương Mạch nói hồi lâu cũng không thấy cô phản ứng, đưa tay quơ quơ ở trước mắt cô, “Này, Vinh Nhung?”
Vinh Nhung liếc nhìn cô một cái thật sâu, Tương Mạch bị cô nhìn như vậy thì dáng vẻ liền trở nên hoảng hốt, lúng túng hỏi: “Cậu…Có phải là không thoải mái hay không? Cần đi bệnh viện không?”
Bệnh viện? Cả người Vinh Nhung lập tức toát mồ hôi lạnh, bỗng nhiên đứng dậy. Động tác quá nhanh nên đụng vào một canh của bàn học, sách rơi tán loạn trên mặt đất. Học sinh trong phòng học đều nhìn về phía cô. Vinh Nhung thở hổn hển, sau một hồi mới chậm rãi lắc đầu. Tương Mạch càng lo lắng hơn, dáng vẻ của
Vinh Nhung như vậy đúng là quá khác thường, nhất định đã có chuyện gì, rốt cuộc là chuyện gì chứ?
Vinh Nhung xin về nhà nghỉ ngơi, lúc Tương Mạch ở cùng Dịch Phong không tránh được chuyện cô tám cho anh nghe, nhìn thấy gương mặt của Vinh Hưởng hắc trở nên đen lại cô lại càng không ngừng được bắt đầu nói nhiều hơn.
“Gần đây không biết Vinh Nhung bị làm sao nữa, hoàn toàn không có tinh thần. Tinh thần hoảng hốt, nhìn dáng vẻ giống như là bị người khác ức hiếp quá mức rồi. Thật đáng thương….”
Vinh Hưởng tự nhiên mà ăn, dáng vẻ chả có tí xao động gì càng làm cho Tương Mạch thêm cắn răng nghiến lại.
Dịch Phong ở dưới đáy bàn đá cô một cước: “Chẳng phải mỗi tháng nữ sinh đều có vài ngày bất tiện sao, nói không chừng cô ấy cũng giống em, chu kỳ sinh lý tới thì trở nên nóng nảy.”
Tương Mạch trừng mắt nhìn anh, “Nói bậy, bộ lần đầu tiên cậu ấy có chu kỳ sinh lý sao? Tại sao trước kia không luống cuống. Ai, không đúng, người nào tới chu kỳ sinh lý mà trở nên nóng nảy hả?”
Dịch Phong giả bộ mất thính giác, yên lặng mà ăn. Tương Mạch giận Vinh Hưởng dáng vẻ bình tĩnh của anh, nói lâu như vậy mà anh cũng không có tí phản ứng nào cả. Một chút phản ứng tự giác cũng không có, cô ai oán mà đâm chọt vào món ăn: “Dáng vẻ của cậu ấy nếu không phải là người thân thiết thì con tưởng là cậu ấy đang mang thai nữa chứ, so với trong phim điện ảnh cũng không khác gì nhau. Nhưng rõ ràng cậu ấy không thể mang thai, cậu ấy đâu có bạn trai đâu. Cũng không thể nào giống Maria…” Tương Mạch hao tâm tốn sức chống cằm say sưa.
Dịch Phong uống một ngụm nước thì bị sặc tại ngay cổ họng, bị lời nói của Tương Mạch làm cho hốt hoảng: “Khụ, em nói nhăng nói cuội gì đấy.” Anh quay đầu lại nhìn Vinh Hưởng, chỉ thấy ánh mắt của người nọ phức tạp nhìn chằm chằm