Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giai Thoại Anh Và Em

Giai Thoại Anh Và Em

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341945

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1945 lượt.

c, xoay người rời đi.
***
Tần Lộ đang trước giương tay múa chân khoe chiến lợi phẩm hôm nay của mình, bỗng nhiên cửa phòng bị người khác đẩy ra. Vinh Nhung vội vàng hấp tấp xông vào, Tần Lộ đang muốn chèn ép cô mấy câu thì thấy Vinh Nhung đi lại thùng đồ dùng của mình, ôm một đống sữa tắm xà bông thơm sữa rửa mặt cái gì cũng bị cô gom vào trong cái chậu của mình, rồi ôm chậu nước rửa mặt vọt vào phòng tắm.
Tần Lộ vội vàng đem váy trong tay ném lên giường, từ trong ngăn kéo lấy ra thuốc mỡ đã chuẩn bị tốt.
Chờ Vinh Nhung ướt nhẹp đi ra ngoài, thì Tần Lộ mới ngồi xuống bên cạnh cô, kéo cánh tay của cô qua tỉ mỉ mà nhìn. Quả nhiên là trên cánh tay, trên lưng đều là dấu vết xanh xanh tím tím. Cô vừa than thở vừa giúp Vinh Nhung bôi thuốc, không nhịn được lại mắng mấy câu: "Rốt cuộc cậu muốn đem chính mình ngược đãi thành cái dạng gì mới cam tâm hả? Mình thật sự không hiểu, người hai mươi hai tuổi có thể trải qua những thứ gì. Cậu cũng đừng như mình chơi qua cái thanh xuân đau đớn gì, phẫn nỗ tuyệt đối không thích hợp với cậu."
Vinh Nhung không nói lời nào, mái tóc ẩm ướt rủ dài trên mặt, hốc mắt hồng hồng nhìn sàn nhà.
Tần Lộ biết lúc này cô không có trả lời mình, chuyện này đã sớm thành thói quen. Nhưng cô vẫn có chút bực, cho nên sức lực trên tay cũng độc ác thêm mấy phần, "Cậu nói một chút đi, cậu có nơi nào như một nữ sinh bình thường. Bốn năm đại học, không yêu không nói chuyện với bất kỳ nam sinh nào, không cho nam sinh đến gần trong phạm vi một mét. Thậm chí ngay cả nữ sinh cũng không có mấy người hợp với cậu. Ai, mình thật không rõ, tự phong bế mình làm gì, không phải là cậu có bóng ma tuổi thơ hay là cha mẹ ly dị gì chứ? Cha mẹ cậu rất tốt đẹp, mỗi báo đều đăng tin họ là vợ chồng đằm thắm với nhau, cậu có chỗ nào giống như là người có bóng ma chứ?"
Vinh Nhung rút cánh tay của mình về, giống như một đứa trẻ đang phát cáu ôm lấy cánh tay của mình không nói lời nào. Tần Lộ bị dáng vẻ của cô làm cho vui vẻ, một bụng bực bội đều từ từ tan biến.
Sau khi tắt đèn Vinh Nhung nằm ở trên giường ngơ ngác nhìn trần nhà, trong đầu như có vẫn gì đó sắp hiện lên rõ ràng rồi lại bị cô đè ép xuống. Không biết đã trải qua bao lâu, rốt cuộc trong một mảnh yên tĩnh cô mơ mơ màng màng nhắm mắt lại....
Chất lỏng đỏ tươi không cầm được mà phun ra, từng giọt nhỏ chảy ra ngoài không ngừng. Người đàn ông ở trên người cô, cả người anh đều là mồ hôi từng giọt từng giọt mà rơi trên ngực của cô, chất lỏng chát chát theo môi của anh xâm nhập vào răng cô. Trong thân thể tất cả trí nhớ đau khổ bắt đầu hồi phục, anh đang trên người cô lưu lại dấu vết cho đến bây giờ vẫn còn, che giấu sâu như vậy, nhưng làm thế nào cũng không đánh lại vết thương sâu nhất trong đáy lòng.
"Gặp lại, chúng ta không là gì của nhau. Anh em… cũng không."
Vinh Nhung không nhịn được mà khóc lên, đưa tay vòng qua cổ của anh. Anh giống như ảo ảnh trong nước, khi ngón tay cô điểm nhẹ vào thì anh từ từ đổ bể, từ từ biến mất không thấy gì nữa. Hô hấp nặng nề của anh rõ ràng vẫn còn ở bên tai, lúc ôm cô vẫn còn ấm áp rõ ràng như vậy. Nhưng rốt cuộc vẫn không sờ được, không chạm được.
Vinh Nhung khóc thành tiếng, liều mạng kêu tên của anh, Vinh Hưởng....Cổ họng như cái gì đó làm cho mắc kẹt, một âm tiết cũng không phát ra được. Nhanh chóng cả người cô đều ướt đẫm mồ hôi, chỉ có thể trơ mắt nhìn anh biến mất không tung tích.
"Vinh Nhung mau tỉnh lại?"
Vinh Nhung mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt Tần Lộ nóng nảy. Bên cạnh còn có hai bạn cùng phòng khác, trên mặt họ đều là hoảng sợ và kinh ngạc, kỳ lạ mà nhìn chằm chằm vào cô.
"Cậu.... lại gặp ác mộng rồi hả ?"
Vinh Nhung giơ tay lau đi mồ hôi lạnh trên mặt của mình, yên lặng rũ mắt xuống, "Lại đánh thức các cậu rồi?"
Tiểu Diệp mất hứng lẩm bẩm: "Biết mình có tật xấu còn ở trường, trong nhà có tiền như vậy. Sao không ở trong nhà đi."
Vương Oánh đứng ở bên cạnh đẩy cô một cái, Tiểu Diệp bĩu môi trở lại giường của mình nằm xuống, oán hận mà ôm Tiểu Hùng trên giường lật người đưa lưng về phía cô. Tần Lộ giúp cô chỉnh lại chăn: "Được rồi ngủ một giấc đi, cũng không phải là lần đầu tiên cậu ấy nói như vậy, nói năng chua ngoa nhưng lòng lại mềm như đậu hũ. Cái gì cũng đừng nghĩ."
Vinh Nhung cười khổ, lời cảm ơn cũng nói không ra. Trong phòng lại một lần nữa tắt đèn, lặp tức cả phòng đều tối đen. Vinh Nhung lặng lẽ lấy điện thoại di động ra nhìn thời gian, đã hai giờ sáng. Cô nhẹ nhàng đưa di động đến ngực mình che lại, người khác cũng không biết, không phải là cô không có điện thoại, cũng không phải là không cần. Điện thoại di động của cô chỉ có một số, mà số của cô cũng chỉ có người kia biết.
Cố tình, bốn năm, một lần nó cũng không vang lên.
Sợ là người nọ đã sớm quên cái số này rồi, Vinh Nhung yên lặng nhìn dãy số duy nhất trong điện thoại di động, vẫn là số của Vinh Hưởng bốn năm trước.
Anh rời đi hai năm trước, cứ mỗi khi hai giờ sáng cô tỉnh lại, cô đều sẽ ngây ngốc bấm gọi số này. Trừ tiếng thu âm của phụ nữ nhắc nhở không gọi được ra thì chẳng có cái gì cả, ch


Teya Salat