Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?
Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341787
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1787 lượt.
vào Tương Mạch, ánh mắt đó giống như một giây kế tiếp sẽ xông lên cắn chết cô. Dịch Phong thường quen bao che khuyết điểm giúp người nào đó, liền vội vàng che giấu, ngượng ngùng cười làm lành nói: “Đừng để ý tới cô ấy, suy nghĩ của cô ấy hơi xa rồi.”
Huyệt thái dương của Vinh Hưởng nhảy thình thịch, lòng bàn tay trở nên ướt đẫm. Trong đầu vẫn lẩn quẩn việc lần trước ở phòng cô, lúc đó anh bị quá nhiều tức giận đè ép, hoàn toàn không có suy tính đến chu kỳ an toàn của cô. Anh đúng là không cẩn thận, tại sao không có chú ý tới những thứ này. Trước kia mỗi lần tới chu kỳ sinh lý của cô anh đều nhớ rất rõ ràng, gần đây đã xảy ra quá nhiều chuyện. Anh nhất thời cũng quên mất, lại vào đúng lúc này…
Tại sao, lại là lúc này…
Bốn năm sau....
"Vinh Nhung, có người tìm."
Nghe giọng nói nhưng không thấy người đâu, Vinh Nhung bất đắc dĩ quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Tần Lộ đá văng cửa phòng ra trên tay xách theo túi lớn túi nhỏ đi vào. Tần Lộ nhíu mày, vẻ mặt chán ghét nhìn cô: "Cậu muốn ngăn cách với thế giới bên ngoài tới khi nào? Cậu có chỗ nào giống người hiện đại chứ, điện thoại di động không cần, QQ không chơi. Cậu dứt khoát xuyên về cổ đại được rồi đó."
Vinh Nhung chỉ cười cười không trả lời. Chậm rãi mở tủ treo quần áo ra tìm áo khoác, Tần Lộ sớm đã tập thành thói khi quen cô như vậy. Cô đá giày cao gót rồi ngồi xuống gác chân lên ghế, liếc mắt nhìn cô thay quần áo.
"Cậu có cần hay qua loa như vậy không? Cho dù là mẹ cậu tìm đối tượng hẹn hò cho cậu, nếu cậu không muốn gặp người ta thì cũng không cần qua loa tới mức vậy chứ. Tốt xấu gì cũng nên gọn gàng lại một chút khi ra khỏi cửa." Tần Lộ im lặng, dáng người Vinh Nhung vô cùng đẹp, nhưng cô ấy lại cố tình ăn mặc quê mùa. Nếu không phải là cô nài ép lôi kéo kéo cô ấy đi mua quần áo mấy lần, thì không biết là cô ấy có chủ động đi mua quần áo không nữa.
"...."
Chung Hách nhìn dáng vẻ ngây ngô của cô, trong lòng có ý định chọc ghẹo cô sâu hơn: "Này, nói thật đi, không phải là em thích con gái đó chứ?"
"...." Vinh Nhung mở đôi mắt to tròn ở phía sau gọng kính trừng mắt nhìn anh.
Chung Hách nhìn dáng vẻ tức giận của cô thì tâm tình càng trở nên tốt hơn, thì ra là cô gái này nhìn lạnh lùng như đồ bỏ đi nhưng khi nổi giận thì lại làm cho người ta vô cùng hả hê. Anh nắm chặt tay cố gắng kiềm chế nụ cười của mình: "Khụ, dù sao thì chúng ta cũng hợp tác với nhau. Mẹ em cũng sẽ không nữa buộc em đi xem mắt nữa, ba anh cũng sẽ không vì chuyện của anh mà nổi giận. Cho nên, giới tính của em.... anh sẽ giúp em giữ bí mật."
Vinh Nhung nhìn người nào đó sắc mặt hả hê, cũng không có hứng thú đâu mà đùa giỡn với anh, bày ra một dáng vẻ nghiêm trang gật đầu: "Cám ơn, thật ra thì mẹ em đã sớm biết. Nếu không thì sao bà ta lại không gấp gáp thu xếp chuyện xem mắt cho mình chứ."
"...." Lần này đến lượt Chung Hách trợn tròn mắt, cô, cô quả nhiên là người khéo léo?!
Vinh Nhung không có tính nhẫn nại để cùng với anh nói chuyện, nhăn lại mày: "Anh cũng diễn trò quá mức rồi đó, làm gì mà cuối tuần nào cũng chạy tới trường học của em trình diện thế. Công ty của anh đóng của rồi à?"
"....Em có cần quyền rủa anh đến vậy không?" Chung Hách trợn trắng mắt, chậm rãi đốt lửa: "Mẹ của em không liên lạc được cho em, nên trực tiếp gọi cho anh. Bảo ngày mai anh đón em về nhà ăn cơm."
Vinh Nhung bất đắc dĩ than thở: "Em biết rồi. Vậy anh về sớm một chút đi, em lên lầu đây."
Nhìn thấy cô chuẩn bị đi lên lầu, thì vội vàng dừng lại động tác đang đốt điếu thuốc của mình, trong miệng vẫn còn ngậm lấy điếu thuốc, lông mày nhíu chặt lại. Hai tay không ý thức được mà bắt lấy cổ tay trắng nõn của cô, "Em thật sự coi anh như cái ống chuyển lời à?"
Vinh Nhung hất tay của anh ra, chậm rãi lau cánh tay của mình, chân mày cũng nhíu lại thật sâu: "Chung thiếu gia còn có gì chỉ giáo?"
Chung Hách nhìn cô đang lau chùi cổ tay mình thì sắc mặt tối sầm lại, còn làm như vậy sao? Không phải anh chỉ đụng cô một chút thôi sao, cũng không dẫn bệnh truyền nhiễm gì, không lẽ cô thích sạch sẽ tới vậy à! Lông mày của Vinh Nhung nhíu chặt lại thành chữ xuyên (川), cổ tay bị cô vô thức mà chùi tới đỏ bừng.
Chung Hách nhìn động tác của cô càng lúc càng nhanh, cổ tay đều đã đỏ lên cũng không bỏ qua. Làm cho anh có chút buồn bực, "Vinh Nhung đủ rồi, không phải chỉ đụng em có một cái sao. Tại sao nhất định phải làm khổ mình vậy chứ."
Vinh Nhung không để ý tới anh, động tác vẫn tiếp tục, trong miệng hình như còn mơ mơ hồ hồ ngập ngừng nói gì đó. Chung Hách hình như nhìn ra chút gì, lại cảm thấy không giống lắm, cẩn thận gọi cô: "Này...."
Vinh Nhung ngẩng đầu lên, sắc mặt tái nhợt là không giống bình thường, ánh mắt hoảng loạn, "Em... biết rồi, ngày mai gặp." Nói xong cũng vội vã chạy lên lầu. Chung Hách đứng tại chỗ, sửng sờ nhìn điếu thuốc trong tay còn chưa cháy hết. Trợn mắt há hốc mồm sau đó thì cảm thấy có chút buồn cười, cô gái này rất thần bí lại còn lẩm nhẩm gì đó. Sau đó anh dập tắt điếu thuố