Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341775
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1775 lượt.
ỉ lưu lại một tia tuyệt vọng mà thôi.
Từ từ cô cũng không gọi nữa, bắt đầu gửi tin nhắn, mỗi rạng sáng tỉnh lại trong đầu đều là mớ hổn độn; giấc mơ và thực tế dây dưa với nhau, ôm điện thoại di động cô giống như một kẻ điên mà kể ra nổi nhớ nhung của chính mình. Một cái đáp lại cũng không có, nhưng cô cũng không hề tuyệt vọng nữa. Cô luôn cười nghĩ đến, anh đang một chỗ khác, nhìn thấy được lòng của cô.
Cô nhớ anh, nhớ tới phần tâm tình chận thật của anh.
***
Ngày thứ hai trở về nhà họ Vinh, Tần Lộ lục lội trong tủ quần áo của Vinh Nhung một lúc lâu, cuối cùng là đem cô chỉnh sửa thành một người khác. Váy dài màu đen, giày cao gót màu đen tinh tế, tóc dài bị cô dùng cây uốn điện cuốn lên rồi xả dài ra. Vinh Nhung có thói quen quơ tay lấy gọng kính đen ở trên bàn, Tần Lộ đánh một cái vào cổ tay của cô: "Mình phải nói một chút nha, cậu nhìn đi, trong tủ treo một dày quần áo toàn màu đen, cậu cho rằng bản thân mình là nữ tu sĩ à?"
Vinh Nhung xoay người lại sờ cổ chân, "Màu đen dễ mặc, cũng sẽ không phạm sai lầm. Cái đó....mình có thể đổi đôi giày này không. Như vậy sẽ rất đau chân, mình chỉ là đi về nhà, cũng không phải là đi dự tiệc, cần gì ăn mặc như vậy? Sẽ dọa đến người trong nhà ."
"...." Tần Lộ nhìn cô, không tiếng động mà cho cô một khẩu hình miệng, NO!
Vinh Nhung kéo mép váy đi xuống lầu, Chung Hách từ xa đã nhìn thấy động tác chả ra gì của cô, gương mặt nghiêm trang lại. Vinh Nhung vừa mới đi tới gần anh, thì anh liền bật cười, vô cùng không có hình tượng mà cười đến run bả vai. Vinh Nhung nghiêm mặt lại, lạnh lùng đứng ở đó. Chờ anh cười xong mới nói, "Cười đủ rồi à, nếu cười đủ rồi thì mau chóng tìm chỗ nào đó để tôi thay bộ đồ khác đi, nhìn kỳ cục muốn chết."
"Đừng, em như vậy mới giống con gái đó."
Không ngờ cô gái hơn hai mươi tuổi cuối cùng cũng có thể ra dáng được một chút rồi?
Mặc dù Chung Hách không phải là dạng con nhà giàu hay ăn chơi trác táng, cũng rất hiểu lễ nghĩa, nhưng lại lôi kéo Vinh Nhung đến của hàng để mua quà tặng. Vinh Nhung xụ mặt đi theo bên cạnh anh. Trong lòng oán thầm, giả bộ cái gì giả bộ, thanh danh của mình ở bên ngoài nổi đến thế nào rồi, mà còn trông chờ vào ít đồ này để gây ấn tượng sao. Cũng đâu phải lần đầu tiên anh tới nhà họ Vinh đâu, cần gì chuẩn bị chu đáo như vậy để lấy lòng Vinh Kiến Nhạc chứ.
"Ngàn vạn lần đừng có hiểu lầm, đây là chủ ý của cha anh, anh đây không cô tâm tình đâu mà đi lấy lòng ông cụ." Chung Hách giống như hiểu rõ trong lòng cô đang nghỉ gì.
Vinh Nhung rùng mình một cái, xoa xoa cánh tay, "Ban ngày đừng có chơi dọa người như vậy chứ, giả bộ làm như mình có năng lực siêu nhiên làm cái gì."
"Là trên mặt em đã viết rõ ràng, đàn ông trên đời này đều là kẻ lừa gạt, là kẻ khốn khiếp!" Mặt Chung Hách nghiêm túc lại đưa đầu ngón tay chỉ vào giữa hai hàng lông mày của cô. Nhưng khi anh chạm tới da thịt thì hình như nghĩ tới chuyện gì đó rồi lại bỏ tay xuống.
"Cái gì? Em cho rằng mình che giấu rất tốt mà, sao có thể biểu hiện ra bên ngoài rõ ràng tới vậy chứ?"
Cô yên lặng dựa vào vách tường bên trong thang máy, hơi lạnh của vách tường truyền tới lòng bàn tay đang đổ đầy mồ hôi. Cả người cô cảm thấy hình như có cái gì đó không đúng, Vinh Nhung mê mang liếc nhìn người xung quanh. Sau đó lại nhìn về phía Chung Hách, "Chúng ta đi thôi, tôi muốn trở về nhà."
Chung Hách nhìn sắc mặt cô tái nhợt, giờ phút này anh tự nói với chính mình vẻ mặt này của cô có thể coi là.... giống như đang cầu xin? Làm cho anh không ngừng cảm thấy tò mò, cô gái này....Rốt cuộc là cái gì đã làm cho cô trở nên.... bí ẩn đến như vậy?
*
Trở lại nhà họ Vinh, sắc mặt của Tống Hải Thanh dịu đi rất nhiều khi nhìn thấy Vinh Nhung và Chung Hách cùng nhau đến. Bà hỏi han ân cần Vinh Nhung vài câu, ra dáng vẻ của một người mẹ hiền làm cho Vinh Nhung không được tự nhiên. Vinh Kiến Nhạc chỉ lạnh nhạt liếc nhìn cô một cái, còn Vinh Nhung thì rủ mắt gọi một tiếng "Cha". Sau đó thì cả hai người không nói gì nữa.
Chung Hách đã quen khi nhìn thấy cha con hai người này gặp nhau rồi, anh chỉ mỉm cười khách sáo trò chuyện với Vinh Kiến Nhạc. Vinh Nhung có chút không được tự nhiên. Cô không nói lời nào chỉ kiên nhẫn nghe Tống Hải Thanh dặn dò và dạy bảo. Tống Hải thanh nói mấy câu, khi nhìn thấy dáng vẻ của cô như chết rồi thì nhéo vào eo của cô một cái: "Lời nói của mẹ con có nghe không?"
"Dạ nghe."
"Tức giận bốn năm rồi còn chưa đủ hả?" Tống Hải Thanh nhỏ giọng nói, con gái của bà và bà đúng là chẳng hợp nhau tí nào, mỗi lần gặp mặt đều luôn nổi lửa.
Vinh Nhung thở dài, ngẩng đầu nhìn bà, "Mẹ nói cái gì thì chính là cái đó, tất cả mọi thứ con đều nghe mẹ rồi, mẹ còn muốn thế nào nữa?"
"Con!" Tống Hải Thanh nén giận, từ từ đè ép lửa giận ở lòng ngực, "Bây giờ là bình nứt không sợ bể rồi hả?"
"Con vốn là cái bình đã bị bể rồi...." Âm thanh của Vinh Nhung thật thấp, nhưng từng chữ lại rơi vào tai Tống Hải Thanh rất rõ ràng.
Bà cắn răng nhìn cô, lửa giận trong lò