Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341777
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1777 lượt.
ng đi từ từ nhảy lên, "Mẹ không cho con nhắc lại chuyện này!" Đã bốn năm rồi, trong lòng con còn hận tới vậy sao? Ngay cả mẹ ruột mình cũng oán hận như vậy. Mẹ cũng là vì con, chẳng lẽ con muốn mẹ trơ mắt đứng nhìn cả đời con bị hủy sao?
Sống gió của hai mẹ con bốc lên, Vinh Nhung đã sớm biết trở về nhà lớn của họ Vinh thì sẽ có kết quả như vậy. Mỗi lần cô đều bị kích thích đến mức không khống chế được, thứ cô đã chôn sâu trong trí nhớ lại ùa về, từng đạo xé nát tim cô làm cho nó đầy vết thương. Tống Hải Thanh tức giận đi vào phòng bếp coi món ăn, Vinh Nhung ngồi một mình ở phòng khách mà ngẩn người.
Vinh Kiến Nhạc và Chung Hách ở bên kia không biết nói đến cái gì mà cả hai đều vui mừng cười ra tiếng.
Đột nhiên Vinh Nhung cảm thấy vô cùng chán ghét nhà họ Vinh này, rõ ràng hai người kia đều có quan hệ quyết thống với cô, nhưng họ lại làm cho lòng của cô trở nên lạnh hoàn toàn.
Lúc Tống Hải Thanh trở lại lần nữa thì khóe miệng hiện lên một nụ cười không rõ ràng, chậm rãi quan sát Vinh Nhung, "Quên nói cho con biết...." Bà chăm chú nhìn vào mắt Vinh Nhung, một chút chuyển động cũng không bỏ qua, "Hôm nay tiểu Hưởng sẽ trở về...."
Nhìn con người của con gái mình co rút lại, ánh mắt của bà trở nên lành lạnh, từ từ ném ra một câu cuối cùng như một con dao làm cho cô hết hy vọng, phải chấm dứt đoạn tình cảm kia, "Nó dẫn theo bạn gái."
Vinh Nhung ngây ngô nhìn đôi môi khép mở của bà, đây chính là mục đích hôm nay Tống Hải Thanh muốn cô trở về sao? Đây chính nguyên nhân vì sao cô phải dẫn theo Chung Hách? Cảnh tượng như thế này Vinh Nhung đã sớm xây dựng hàng trăm lần ở trong lòng, cho nên dù có phản ứng cô cũng không hề biểu hiện sơ hở ra bên ngoài. Chỉ khẽ mỉm cười, bình tĩnh mà hỏi: "Thật sao?"
Ánh mắt Tống Hải Thanh khẽ chớp, dịu dàng vỗ về vai của cô, "Nó là anh trai của con, không phải con nên mừng cho nó hay sao?"
"Mẹ vui là tốt rồi."
Vinh Nhung vẫn cười như cũ, nhưng trong lòng là hàng trăm loại đau đớn. Anh đã trở lại còn dẫn theo một người khác.... Chuông cửa vang lên, cả trái tim của cô cũng thót lên tới cổ họng, cả người cứng ngắc không dám quay đầu lại.
Dì Lưu đi mở cửa, nhìn thấy dáng người cường tráng ở bên ngoài, trong lòng của bà là trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Mặc dù là vui mừng kêu tô nhưng đôi mắt vẫn đỏ lên, bàn tay thô ráp nắm lấy tay của anh không buông, "Cuối cùng cũng trở về rồi."
"Dì Lưu." Vinh Hưởng nghiêng người ôm lấy bà, ánh mắt đầy dịu dàng. Khi ánh mắt của anh chạm đến mấy người sau lưng bà thì anh từ từ đứng thẳng dậy khóe miệng khẽ nhếch, "Cha, dì."
Khi Vinh Nhung nghe giọng nói quen thuộc của người nọ, thì trong lòng cô vẫn mỉm cười nói với mình phải quay đầu lại chào hỏi! Nhưng mà làm thế nào cũng không động đậy được, toàn thân như bị đóng đinh tại chỗ.
Trên mặt Vinh Kiến Nhạc không kiềm nén được sự vui sướng, đôi môi động mấy lần cũng không biết nên nói gì. Chỉ có Tống Hải Thanh là mở miệng trước tiên: "Tiểu Hưởng về rồi a. Mau vào nhà đi chứ, đừng cứ đứng đó." Nói xong bà nhìn về phía sau lưng anh: "Ah, không phải nói dẫn theo....bạn sao."
Sau lưng Vinh Hưởng đột nhiên xuất hiện một bón dáng xinh xắn chen vào, gương mặt thanh tú mang theo sự ai oán nồng đậm, "Đi không chịu đợi mình...nếu mình lạc đường thì sao?"
Vinh Hưởng cười cười, không trả lời cô. Anh cởi áo khác đưa cho dì Lưu, rồi mở vài cái cúc áo sơ mình, giữa hai lông mày cũng đổi lại sự trầm ổn. Anh nắm bả vai của cô đẩy tới trước mặt mình rồi giới thiệu với mọi người: "Đây là Tô Mộng."
Tống Hải Thanh cười gật đầu, "Thật xinh đẹp."
Tô Mộng nhìn Tống Hải thanh, ánh mắt lóe sáng: "Dì là dì Tống phải không, Vinh Hưởng đã nói với con trước rồi. Dáng vẻ này của dì, phải gọi là chị mới đúng."
Tống Hải Thanh cười, ngầm cẩn thận quan sát tiểu cô nương trước mặt, "Thật biết nói chuyện, không trách được tiểu Hưởng của chúng ta thích tới vậy."
Trên mặt Vinh Hưởng từ đầu tới cuối luôn mang theo một nụ cười, không nhìn ra rõ tâm tình của anh. Chỉ là ánh mắt chuyển qua ghế sa lon ở phòng khách thì nhẹ nhàng lóe lên.
Chung Hách nghi ngờ liếc mắt nhìn Vinh Nhung còn đang ngẩn người, "Này, anh của em đã trở về, em cũng nên chào hỏi đi chứ?"
Vinh Nhung đứng dậy, đứng ở trước Chung Hách, hai người đứng cạnh nhau quả thật là trai tài gái sắc. Vinh Hưởng ở xa cũng nhìn thẳng vào mắt của cô, khóe miệng mang theo hận ý như có như không, hình như hận ý này chỉ có cô có thể nhìn thấy, chỉ có cô mới có thể đọc hiểu được. Anh nắm tay Tô Mộng đi về phía cô, mỗi một bước đi cũng như đang lăng trì thần kinh của cô.
"Nhung nhung, không chào đón anh trở về sao?"
Mắt của anh cong cực kỳ đẹp đẽ, thời gian bốn năm đã sớm làm cho thiếu niên trẻ trung lột vỏ thành một người đàn ông kín kẽ ôn hòa. Ngũ quan so với lúc xưa trở nên thâm trầm hơn rất nhiều, ngay cả đôi mắt, từ lâu cô đã không thể hiểu rõ được rồi. Anh híp mắt nhìn cô, ánh sáng trong mắt từ chút uốn lượn vào trong lòng cô của từng chút từng chút một như đang thiêu đốt.
"Anh… anh có khỏe không?"
Vinh Nhung có chút buồn