Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341785
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1785 lượt.
anh nhớ số điện thoại của mẹ em là 02——”
“Được rồi, được rồi em biết rồi.” Tô Mộng la to không cho anh nói tiếp, lần nào cũng dùng chiêu này, bắt được thóp của cô sợ bị lôi về. Tô Mộng ngoan ngoãn lê dép, ngẩng mặt đề phòng mặt nạ rơi xuống. Từng bước đi về phía cửa, suy nghĩ một chút lại thò đầu vào, “Vinh Hưởng, anh chừng nào thì nói cho em biết một chút về quá trình H của bọn anh, em thấy gần đây tạp văn rất được ưa chuộng, người ta không có kinh nghiệm, coi như anh làm phúc ……” Thấy mặt ai đó càng lúc càng đen, Tô Mộng vội vàng giơ tay lên làm động tác sorry, vội vã đóng cửa. Trong lòng thầm mắt, cái đồ tính tình thối tha, trách không được Nhung Nhung vứt bỏ anh để đi với tên mặt trắng, hừ hừ ……
*
Cuộc sống của Vinh Nhung vẫn trôi qua như thường lệ, người kia không hề có dấu hiệu gì, giống như anh vẫn chưa hề trở về. Trái tim Vinh Nhung vừa mong mỏi, vừa thấp thỏm bất an. Cô tự kinh bản thân, vì sao đã như vậy còn không chết tâm. Năm tư thời gian lên lớp càng ngày càng ít, nhưng mà cho dù thời gian trống có nhiều hơn nữa Vinh Nhung cũng không muốn trở về nhà họ Vinh. Hơn nữa bây giờ còn có thêm hai người kia, cô càng không muốn trở về.
“Vinh Nhung, anh cậu tới tìm.”
Tâm trạng Vinh Nhung căng thẳng, chậm rãi quay đầu về phía bên ngoài lớp học. Vinh Hưởng đứng ở cửa sau phòng học nhìn cô cười, cười như vậy, giống như hồi thiếu niên lúc anh vẫn còn yêu cô. Vinh Nhung nắm chặt tay, đi về phía anh. Sau buổi tối hôm đó bọn họ cũng không gặp nhau, thậm chí tối hôm còn kỳ lạ tới mức một chữ cũng không nói cùng nhau.
“Có rảnh không? Đi với anh một chút.” Vinh Hưởng mang bộ dáng anh trai tốt, kiên nhẫn hỏi ý kiến cô, bước chân lại đi trước dẫn đường. Chỉ để lại cho cô bóng lưng của anh.
Vinh Nhung không có biện pháp cự tuyệt, phải nói là cô không mở miệng được mà cự tuyệt. Rối rắm theo chân anh, chỉ cần anh nhìn cô thôi, là cô đã không thể nói được câu nào rồi.
Hai người đi dạo xung quanh hồ nhỏ trong sân trường, liễu xanh mềm mại rủ xuống mặt hồ, khuấy lên từng đợt sóng lăn tăn. Cũng giống như tâm trạng của cô lúc này, rối ren phức tạp.
Bóng dáng anh cao lớn chặn lại ánh mặt trời chói mắt, giờ phút này ở chỗ anh không nhìn thấy Vinh Nhung mới dám len lén nhìn anh. Tham lam mà cố chấp, giống như muốn đem bốn năm đã mất bù lại.
Vinh Hưởng chợt quay đầu, ánh sáng chói lòa bỗng chiếu thẳng vào khiến cô hoa mắt, khiến cho ngũ quan của anh mơ mơ hồ hồ không thấy được rõ. Chỉ nghe thấy tiếng anh trầm ổn, “Buổi tối có rảnh không? Giúp anh được chứ?”
Vinh Nhung giơ tay lên theo bản năng để che chắn ánh nắng chói chang, rũ mắt xuống, “… Làm gì?”
“Buổi tối anh tới đón em.” Anh không nói chuyện gì, cũng không nói làm cái gì, chỉ là hơi tới gần cô. Ánh mắt dừng lại trên chiếc quần jean cùng với áo sơ mi cô đang mặc để đánh giá, cuối cùng mập mờ cười nói một câu, “Nhớ ăn mặc hấp dẫn một chút ……”
Vinh Nhung hoảng hốt nhìn anh cười, có loại cảm xúc rất kỳ quái. Hình như trong lời nói của anh có mang theo thâm ý, rồi lại không nhìn ra điểm mấu chốt nằm ở đâu, chỉ có thể ngây ngốc gật đầu, “Oh……”
Dụng cụ lạnh lẽo như băng khuấy động trong bụng của cô, bụng dưới truyền tới cảm giác như bị rút nước vô cùng chân thật, cảm nhận được hai chân bị tách ra.... Đột nhiên Vinh Nhung mở mắt ra, phòng ngủ màu xanh lam có màn cửa sổ nhẹ nhàng lay động ở trong gió. Ánh sáng mặt trời chíu chói cả mắt, cô ngẩn người nhìn nóc nhà trắng noãn, nhất thời giật mình cũng không biết mình đang ở nơi nào, sau đó thì bám lấy thân thể ngồi dậy.
Phòng ngủ trống rỗng chỉ còn có một mình cô, Vinh Nhung mơ hồ một hồi mới nhớ lại buổi tối cô có hẹn cùng với Vinh Hưởng. Do ngủ trưa quá lâu nên gương mặt của cô bây giờ toàn là dấu hồng hồng. Cô chậm rì rì từ trong tủ quần áo tìm cái váy dài Givenchy của Tống Hải Thanh mua, trang điểm nhạt một chút rồi thoa chút son màu quả quýt. Cuối cùng thì khí sắc cũng trở nên tốt một chút, cô mỉm cười với mình ở trong gương một cái.
*
Vinh Hưởng xe dừng ở trước cửa trường học, trực tiếp gọi vào điện thoại trong phòng. Vinh Nhung giẫm gót giày xăng-đan nhỏ lên xe, anh lẳng lặng nhìn chăm chú cô một hồi, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng cười nói một tiếng: "Rất đẹp".
Vinh Nhung cẩn thận nhìn anh, không gian chật hẹp cũng tràn ngập mùi vị đặc trưng thuộc về anh, làm cho tim của cô đập không ngừng.
Thấy cô còn ngây ngốc đứng ở cửa, Vinh Hưởng mới vỗ vỗ vị trí bên cạnh, "Tới đây." Ý tứ như vua đã hạ chỉ, Vinh Nhung có chút không quen nhưng vẫn là ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh anh, âm nhạc điếc tai làm cho trong lòng của cô trở nên khô nóng và bất an. Vinh Hưởng đưa cho cô một ly rượu, nhiều màu sắc sóng sánh lưu lại ở bên trong, ngón tay thon dài lắc nhẹ ly rượu, đôi môi gần như sắp dán lên vành tai của cô.
"Thay anh kính anh Thành một ly đi...."
Vinh Nhung đột nhiên ngẩng đầu không thể tin được, giống như là nhìn anh như một cơn hồng thủy.
Vinh Hưởng vẫn mỉm cười như cũ, đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm v