Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giai Thoại Anh Và Em

Giai Thoại Anh Và Em

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341790

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1790 lượt.

ưa cô ấy về trường trước.”
“Không thoải mái thì phải ở trong nhà.”
Vinh Hưởng nhìn chằm chằm Vinh Nhung, nói ra một câu không cho phép cự tuyệt. Chung Hách có chút không vui, người đàn ông này từ lúc xuất hiện đã khiến anh ta không thoải mái. Mặc dù là người của nhà họ Vinh, từ lúc bước vào cửa đã cư xử với mọi người khiêm tốn lễ độ, thế nhưng anh ta lại cảm thấy người kia luôn lộ ra vẻ lạnh lẽo. Hơn nữa, hình như đối với mình rất có địch ý?
Tống Hải Thanh đi tới, Vinh Nhung trực tiếp chạy vụt qua Vinh Hưởng nói với Tống Hải Thanh, “Con về ký túc trước, sáng mai còn có lớp.”
Tống Hải Thanh như có như không liếc về phía Vinh Hưởng, Vinh Hưởng lại làm như không có chuyện gì mà ngồi lên ghế salon, ngón tay nhẹ nhàng đùa nghịch cái bật lửa, làm ra bộ dạng không hề có hứng thú đối với cuộc đối thoại bên này. Tống Hải Thanh hớn hở gật đầu, dặn dò Chung Hách, “Nhất định phải đưa Nhung Nhung tới ký túc an toàn đó.”
“Dì yên tâm, vậy bọn con xin phép đi trước.”
Vinh Nhung chủ động đưa tay nắm lấy bàn tay hơi lạnh của anh ta, lông mày Chung Hách càng chau lại, giống như đang có tâm sự, đưa cô rời khỏi biệt thự nhà họ Vinh.
*
Chung Hách nhìn cái bóng của cô trên cửa kính xe, rốt cuộc cũng lên tiếng cắt đứt không khí trầm mặc, “Em và anh trai quan hệ không tốt sao?” Hành động của hai anh em bọn họ hình như hơi kỳ quái? Cảm xúc trốn tránh của cô càng khiến anh ta tò mò, người con gái này rốt cuộc ở trong nhà họ Vinh đảm nhận vai trò gì? Tại sao đối vứoi mỗi người trong nhà họ Vinh đều giống như mơ hồ xa cách.
Vinh Nhung vẫn nhìn vào bóng đêm ngoài cửa kính tới ngẩn người, thật lâu mới nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.
Chung Hách kinh ngạc, sự nhiệt tình trước khi tới nhà họ Vinh giống như bị dập tắt trong nháy mắt, cô gái này lại bắt đầu phủ lên mình cái dáng vẻ xa cách. Vinh Nhung từ từ quay đầu lại nhìn anh ta, suy nghĩ một chút mới nói ra, “Anh ấy là anh cùng cha khác mẹ của em.”
Chung Hách sáng tỏ, cha anh ta mấy năm trước mới tới thành phố N nhậm chức, đối với việc của nhà họ Vinh biết rất ít. Nhưng mà cũng có thể đoán được, loại gia đình như vậy nhất định có quan hệ phức tạp, cũng chẳng lạ.
“Ai, về sau ở trước mặt ba mẹ em anh nên cố gắng tỏ ra chúng ta đặc biệt thân thiết mới được?”
Nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của Vinh Nhung, Chung Hách cười mập mờ, “Hành động của em lúc ăn cơm, không phải muốn tạo ra cảm giác chúng ta rất ‘thân thiết’ hay sao?”
Vinh Nhung trong lòng buồn bực, hành động như vậy đúng là thật ấu trĩ, nhưng mà đã cố tình, lại còn vụng về như vậy. Khẳng định Vinh Hưởng vừa nhìn đã hiểu. Cô dán mặt vào cửa sổ xe, trong lòng chua xót, “Chung Hách, anh …… đã yêu người nào chưa?”
Chung Hách nhíu mày, giống như đang hao tâm tổn sức suy nghĩ, “Hình như chưa, nhưng có lẽ về sau sẽ có.” Tâm tư anh ta hỗn loạn nhìn về phía cô, vài sợi tóc hỗn độn che khuất gò má trắng nõn. Chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng cô tịch mịch trên cửa sổ, trong đầu Chung Hách là những suy nghĩ rối rắm, giờ phút này trong ngực anh có một cảm xúc kỳ lạ, giống như tim anh bị ai gãi nhẹ.
“Thật tốt.”
Vinh Nhung cười nói hai chữ, Chung Hách không hiểu chuyện gì. Không yêu ai, thật tốt?
*
Vinh Hưởng đứng trước cửa sổ sát đất, bầu trời đầy sao, cao vời vợi, cảm giác mất mát ùn ùn kéo tới, bốn năm, cuối cùng cũng trở về …… Điếu thuốc dang dở còn trên tay, anh chậm rãi đưa lên miệng hút. Từ từ thở ra một hơi, xoay người đã thấy dáng vẻ giảo hoạt cười như không cười của Tô Mộng.
Vinh Hưởng không thèm để ý tới cô ta, trực tiếp ngồi lên ghế sofa, cầm lấy kính không gọng, bộ dạng từ chối tiếp khách. Mở laptop ra làm chuyện của mình.
Tô Mộng cười trộm bước đến, “Thì ra là Nhung Nhung lớn như vậy ……” Thấy người bên cạnh cúi đầu, ngón tay thon dài lướt trên bàn phím, không hề để ý tới mình. Tô Mộng bĩu môi, có chút nhàm chán, “Vinh Hưởng, sao anh có thể đối xử với em như vậy. Người ta bỏ mặc ba mẹ, theo anh từ nơi xa xôi về đây báo thù ……”
Vinh Hưởng trừng mắt với cô ta, Tô Mộng che miệng lại, nói vòng vo, “Câu chuyện vương tử báo thù, rất kích thích, vì sao không dùng cái tên này để hành động. Ai, nhưng mà chúng ta phải quyết định trước, tới lúc đó anh sẽ làm tư liệu sống miễn phí để em viết tiểu thuyết.”
Vinh Hưởng thở dài, nhìn kẻ không đáng tin cậy kia, “Em xác định sẽ không làm hỏng việc?”
“… Anh tuyệt đối sẽ không tìm được người thứ hai hiểu hơn em về Tâm Lý Học độc ác của các bà mẹ kế!”
Khuôn mặt Tô Mộng kích động, trong mắt lóe ra tia hưng phấn. Vinh Hưởng cau mày, đáng nhẽ không nên nhát thời mềm lòng mang theo con bé phiền phức này về. Nhưng mà phải tìm người trừng trị Tống Hải Thanh, ai bảo cứ như người phụ nữ ma quỷ mà quẩn bên cạnh anh. Tô Mộng vừa lấy ra mặt nạ cẩn thận đeo lên mặt, vừa thì thầm, “Đáng tiếc hoàng tử đã trở về quá muộn …, công chúa không kịp đợi nữa rồi.” Cô cũng đã cẩn thận quan sát cả một tối, cái tên Chung Hách đó đúng là cố ý đụng chạm Vinh Nhung thường xuyên nha.
Ngón tay đang gõ bàn phím dừng lại, đôi mắt dưới chiếc kính trở nên lạnh lẽo, “Hình như