Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341780
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1780 lượt.
phiền, vẫn khách sáo như cũng, đồng thời cũng ngây ngốc như cũ! Anh có thể tốt sao? Dùng dáng vẻ như thế rời nhà họ Vinh mà đi, trong lòng vô cùng hận từng người của nhà họ Vinh, bao gồm cô!
"Ưm, rất tốt."
Vinh Hưởng không có nhìn cô, đưa tay nhận lấy ly trà đang đưa tới tay Tô Mộng, nhíu mày nói: "Đổi thành nước lọc, cô ấy không uống trà."
Vinh Nhung nhìn hai người chen chút ở một chiếc ghế nho nhỏ, đột nhiên cô cảm thấy cả nhà họ Vinh vô cùng chật chọi làm cho cô không thể nào hít thở được. Chỉ biết hạ mí mắt nhìn ly sứ màu trắng ở trước mặt.
Tô Mộng ngồi vững được hai phút thì bắt đầu tò mò quan sát khắp nơi những món đồ cỗ ở phòng khách.
Lúc Vinh Kiến Nhạc giới thiệu về Chung Hách còn cố cường điệu thêm ba chữ "Vị hôn phu", Vinh Nhung giật mình nhưng mí mắt vẫn hạ như cũ, mất hồn nhìn chằm chằm ly trà trên tay. Chung Hách và Vinh Hưởng chào hỏi nhau, dáng vẻ lễ độ khiêm tốn rất là hù dọa người. Vinh Hưởng nhìn Vinh Nhung, dần dần thu lại nụ cười, lúc Vinh Nhung ngẩng đầu liền va vào con ngươi lạnh lẽo của anh.
Tim của Vinh Nhung nhảy thình thịch, đón nhận tầm mắt của anh nhìn trở lại, trong đó có một chút xíu hận. Tại sao cô phải sống ở quá khứ đau khổ không chịu nổi, còn anh thì có thể thỏi mái mà đi kiếm mỹ nữ. Cô vẫn còn ở trong khổ sở, thế nhưng anh lại đã sớm thoát khỏi cái đó gông cùm xiềng xiếc để tự do, còn cô thì một mình giãy giụa.
*
Lúc ăn cơm, Vinh Nhung được Tống Hải Thanh sắp xếp ngồi đối diện Vinh Hưởng và Tô Mộng. Tống Hải Thanh từ trước đến giờ luôn cứng cỏi, bà muốn dùng loại phương thức tàn nhẫn nhất để cô quên đi người này. Tính tình của Tô Mộng như một đứa trẻ, cái này không ăn cái đó không thích, cái nào không thích thì liền ném vào trong đĩa của Vinh Hưởng. Còn Vinh Hưởng thì lại dễ dàng mà chấp nhận.
Vinh Nhung nắm chiếc đũa tay mà hơi sức dần dần bị rút khô, dường như đến cả sức cầm cũng không có. Thì ra là Vinh Hưởng không phải không hiểu dịu dàng, cũng không phải không nhân nhượng. Chỉ là không có gặp được người kia, mà người kia, vừa đúng lúc không phải là cô.
Vinh Nhung hạ mí mắt ăn cơm, coi thường ánh mắt phẫn nộ và bực bội của Tống Hải Thanh đang phóng tới chỗ mình. Cô không có bản lãnh, không có chí khí, trong lòng của cô không thể quên được người này. Coi như lúc anh ở trước mặt cô đối cưng chiều yêu thương người phụ nữ khác thì cô cũng không thể quên được, không bỏ được. Anh là tai nạn của cô, cuộc đời này trốn không thoát cũng tránh không khỏi, muốn trốn cũng trốn không xong.
Chung Hách gắp thêm món ăn cho cô, nhỏ giọng trêu chọc: "Em làm cho người hầu nhà em khóc đi ra kìa, tốt xấu gì cũng nên ăn thêm một chút. Đừng làm cho người khác thất nghiệp chứ."
Vinh Nhung lườm anh, gắp miếng sườn lên. Lúc đang chuẩn bị ăn thì thấy gương mặt của Vinh Hưởng trở nên âm u, cô có một chút buồn trong lòng, cắn răng một cái đem miếng sườn ở trước mặt bỏ vào chén của Chung Hách, cười nói tự nhiên: "Vậy thì anh ăn đi, anh ‘vất vả’ nhiều như vậy cũng nên bồi bổ cho chính mình." Tiếp đó cô còn chăm sóc cho anh tỉ mỉ tự tay mình múc canh đưa cho anh uống.
"...." Mẹ nó, Chung Hách hận không thể một ngụm cắn chết cô gái đang ngồi trước mặt này. Bồi bổ? Bổ cái gì? Anh cường tráng như vậy, cần bồi bổ chỗ nào? Thanh danh một đời của anh, ‘vất vả’ hơn nữa anh cũng chịu được?
Một bữa cơm mà ăn tới kiệt sức, không khí sôi nổi trên bàn ăn hình như hoàn toàn không liên quan tới mình, Vinh Nhung chỉ cảm thấy nhạt như nước ốc. Cô không hiểu được sao Vinh Hưởng vẫn có thể coi mọi chuyện như mây trôi nước chảy, cô diễn không nổi, vội vã ăn vài miếng cơm rồi thôi. Anh càng thoải mái tự nhiên như thế, cô càng không còn mặt mũi nào.
Cô cảm thấy mình chính là kẻ ngu, một kẻ ngu chỉ luôn trốn tránh trong quá khứ không hơn không kém. Bước qua đủ các loại ánh mắt, trở thành một trò hề để mua vui cho những người khác trong phòng.
Vinh Nhung đau tới quặn lòng, một mình ngồi trong phòng khách nhấm nháp sự đau đớn.
Chung Hách ngồi xuống bên cạnh cô, chăm chú nhìn cô, dưới ánh đèn chiếu sáng, trên trán cô là lớp mồ hôi thật mỏng, bờ môi cũng nhợt nhạt khác thường. Cô mặc một thân quần áo màu đen khiến cho vẻ nhợt nhạt càng thêm nổi bật.
“Không sao chứ, không thoải mái?”
Vinh Hưởng nhìn chằm chằm sắc mặt tái nhợt của Vinh Nhung, nhẹ giọng hỏi, “Sao vậy, không ở nhà nữa sao?”
Vinh Nhung không mở miệng, từ sau cái đêm của bốn năm trước, cô đã ý thức được điều gì đó không đúng. Cô còn cho là rồi mọi chuyện sẽ thay đổi, hiện tại mới phát hiện, hóa ra mình càng để ý tới Vinh Hưởng hơn. Cô không có cách nào đối mặt với anh, không có cách nào cùng anh nói chuyện. Đối với tình trạng của anh lúc trước không khỏi kinh hoảng, sợ hãi. Hành động của anh đêm đó, đã khắc sâu trong lòng cô.
Chung Hách nhìn Vinh Nhung cứ siết chặt tay áo của mình mà không nói lời nào, thoáng nhíu mày, nhìn sang Vinh Hưởng mỉm cười, “Nhung Nhung vẫn luôn ở trong ký túc xá, hình như cô ấy không được thoải mái, tôi định đ