Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341789
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1789 lượt.
bừng, cảm nhận nơi đó của mình không ngừng trào ra hơi nóng.
Cô không phải là cô gái nhỏ chưa biết chuyện, bây giờ cô biết phản ứng của mình là biểu thị cho cái gì.
Cảm nhận được anh chống người lên, Vinh Nhung lo lắng lui về phía sau, cuối cùng lại bị anh bá đạo mà bắt được hai chân. Anh tuyệt đối không cho cô do dự hoặc có thời gian chuẩn bị, anh đè lại hông của cô lại, để cho cô dán chặt vào mình hơn, khó khăn mà đi vào.
Vinh Nhung nhắm hai mắt, dị vật xâm lấn làm cho cô có cảm giác không thoải mái, khóe mắt không biết làm sao mà lại có chất lỏng chua chat chảy vào tóc mai . Hơi thở thô ráp của Vinh Hưởng phả vào gò má, đồng thờ cũng hạ xuống một nụ hôn ấm áp mà lại vô cùng thương tiếc. Anh từ từ mút hết nước mắt của cô, môi dán vào môi, ở trong môi cô nhỏ giọng nói: "Bảo bối, anh xin lỗi...."
Đồng thời vào lúc này thân thể của cô bị xỏ xuyên qua, một phút kia cô không có cảm giác khó chịu và xấu hổ, mà lại có cảm giác vô cùng thoải mái chợt, tràn đầy cảm giác vui sướng, không giống như cái loại cảm giác trống không trước kia, làm cho người khác cảm thấy không an toàn tí nào. Câu xin lỗi này, cô không biết Vinh Hưởng đang xin lỗi cái gì, nhưng nó lại làm cho cô rung động sâu vô cùng.
Vinh Nhung mở mắt ra, nhìn mồ hôi đọng lại ở trên trán của anh, khóe môi không nhịn được mà khẽ cong lên, đưa tay lau đi mồ hôi đọng ở trên trán của anh. Vinh Hưởng nhìn chăm chú vào gương mặt mềm mại và đầy yêu mị, trong nháy mắt anh hoàn toàn sửng sờ. Một giây sau đó, tế bào toàn thân anh kêu gào giống như là nổi điên, nhớ lại thân thể cô đẹp đẽ của cô, toàn bộ đều sống lại câu đi hồn phách của anh.
Vinh Hưởng bắt đầu không nhanh không chậm mà va chạm, rõ ràng đây không phải lần đầu tiên đụng vào cô, nhưng mà anh lại giống như một thiếu niên trẻ trung kích động và lỗ mãng. Vinh Nhung vội vàng bấu chặt vai của anh, thiếu chút nữa là thét chói tai vì bị hành động bất thình lình của anh.
Hai người nhìn vào mắt của đối phương, cả căng phòng tối ôm chỉ có một chút ánh sáng nho nhỏ và hô hấp nhẹ. Lần này cũng không đau lắm, không hề đau đớn như kiếp trước. Anh hết sức dịu dàng, động tác mang theo sự thương yêu và cẩn thận. Vinh Nhung không nhịn được mà trầm luân vào con ngươi đen như mực của anh.
Cô giống như bị ma xui quỷ ám, vòng hai tay qua ôm chặt lấy anh, hai thân thể ướt đẫm mồ hôi quấn chặt lấy nhau, không biết thế nào mà nước mắt của cô lại liên tục rơi, cô ghé vào lỗ tai khe khẽ cắn lấy vành tai của anh, vang lên âm thanh không dễ dàng gì nghe thấy: "Anh...."
Bên trong như một mảnh hoàn hôn, cô để mặc cho nước mắt của mình rơi xuống, cho dù là hận cũng tốt, giận cũng được, cuối cùng cô lại bi ai mà phát hiện ra mình không đấu lại sự nhớ nhung đối với anh. Cô và anh làm chuyện thân mật, thân thể liên thông lẫn nhau với nhau, linh hồn có hay không cũng có thể cảm giác lẫn nhau? Cô suy nghĩ muốn ôm anh, lớn tiếng nói cho anh biết, cô nhớ anh bao nhiêu, lại yêu anh bấy nhiêu....
Kiếp này, ở anh trong thế giới, cô sẽ phải tồn tại như thế nào đây?
Hình như Vinh Hưởng dừng lại một giây, vẻn vẹn chỉ trong một cái chớp mắt, sau đó thì giống như là mưa to gió lớn kịch liệt bao trùm lấy cô.
Vinh Nhung có chút không chịu nổi, buông mình nằm dài xuống trên giường nệm, Vinh Hưởng ở trên người cô, bàn tay ôm lấy gương mặt rồi hôn cô: "Nhung nhung, cho anh một cơ hội để được yêu em một lần nữa." Một lần, cho anh có cơ hội được đền bù.
Vinh Nhung bị âm thanh của anh mê hoặc, nhưng trong lòng lại suy nghĩ cực kỳ rõ ràng, yêu, anh thật sự biết yêu sao?
Vinh Nhung cảm giác tâm trạng của mình bây giờ rất kỳ lạ, giống như là bị tinh thần phân liệt. Vừa có thể ra vẻ trang nghiêm cùng với Vinh Hưởng duy trì biểu hiện an hem tốt. Vừa có thể để mặc cho mình ở dưới thân anh mà uyển chuyển xinh đẹp.
Cảm giác đó giống như là chia mình ra làm hai, kiếp trước cô sắm vai nhân vật bân đêm sẽ quá xa hoa lãng phí, còn ban ngày thì không ngừng cảnh tỉnh mình, không cần dẫm lên vết xe đổ. Cô biết bệnh của mình đã vào giai đoạn cuối, thậm chí bệnh tình còn hành hạ đến mức chịu không nổi. Nhưng cô vẫn không ngừng thôi miên chính mình, chính vì dây dưa nên mới có thể an ủi trái tim dần dần khô héo của cô.
Cô chỉ là tự giải thoát cho chính mình.
Kể từ lúc cô tiến tới bước này với Vinh Hưởng, thì Vinh Nhung lại không hề có rối rắm hay do dự gì, ngược lại trong lòng còn yên tĩnh hơn rất nhiều. Không còn ở trạng thái buồn rầu vô ích nữa, cả trái tim hình như cũng có một phần phụ thuộc.
Sa khi trở về trường, Vinh Nhung bắt đầu an tâm học tập, phần lớn thời gian đều tập trung vào làm bài tập. Cô cũng không nhớ anh nhiều lắm, cho dù đôi lúc chạy xe trong lòng vẫn hay nghĩ vu vơ, đôi lúc cũng tò mò anh đang làm cái gì, nhưng cô cũng cực kỳ ít chủ động liên lạc với anh.
Vinh Hưởng không có trả lời ngay, hình như có chút thất vọng. Vinh Nhung không biết tại sao đột nhiên anh lại như vậy, hình như kể từ khi bọn họ bắt đầu loại quan hệ không được