Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giai Thoại Anh Và Em

Giai Thoại Anh Và Em

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341766

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1766 lượt.

tự nhiên này thì anh thường xuyên rất hay im lặng.
Vinh Hưởng im lặng một lúc rồi mới lên tiếng: "Không có gì."
Vinh Nhung cảm thấy hình như còn có anh muốn nói gì đó, nhưng lại sợ nghe được vấn đề mà mình không cách nào đối mặt được, vì vậy cô quyest định không hỏi tới nữa.
Hình nhu Vinh Hưởng cũng không có ý định nói tiếp, chỉ là hô hấp nặng nề thông qua điện thoại truyền tới, từng tia đều đâm vào trái tim của cô, níu chặt lòng của cô, làm cho nó phải nhảy lên.
Cuối cùng anh chỉ nói ra hai chữ: "Ngủ ngon."
Vinh Nhung nhìn màn hình tối đen, nhẹ nhàng than thở. Gió nhẹ ở ban công phản phất qua cái cổ của cô, Vinh Nhung không nhịn được mà có chút mất hồn nhìn bầu trời đầy ánh sao sáng chói. Khóe miệng lại hiện lên một nụ cười bắt đắc dĩ, cô có thể cho anh, dám cho nữa thì cũng chỉ có thân thể này thôi.
Anh chỉ là một thiếu niên mười bảy tuổi, cái tuổi này, tính tình hơi bộc phát. Yêu là cái gì, anh căn bản không hiểu.
*
Vào chủ nhật Vinh Nhung không có trở về nhà họ Vinh, cô ở thư viện đọc sách rất lâu, có chút mê mang nằm ở trên bàn sách mà ngủ thiếp đi. Đầu mùa đông ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ thủy tinh lớn, ấm áp bao quanh cô, Vinh Nhung rất yên bình. Hình như còn hoảng hoảng hốt hốt nhớ lại những chuyện cũ nữa.
Không biết ngủ bao lâu, chờ tới lúc cô mở mắt ra, thì lại nhìn thấy Vinh Hưởng. Vinh Nhung cảm giác mình thật sự là ban ngày suy nghĩ quá nhiều đến đêm còn nằm mộng, bây giờ ban ngày cũng có thể nhìn thấy quỷ.
Anh cứ như vậy ngồi ở bên cạnh cô, chống cằm mỉm cười nhìn cô.
Vinh Nhung dụi dụi con mắt, ảo giác vẫn còn ở đó. Vì vậy Vinh Nhung bình tĩnh đứng dậy, từ từ thu dọn đồ đạc, cuối cùng trực tiếp vượt qua cái đó ảo ảnh chuẩn bị đi ra khỏi thư viện. Nhất định là do cô bị tuột huyết áp, bắt đầu sinh ra ảo giác rồi. Vinh Nhung bắt đầu hối hận vì sao buổi sáng mình chỉ là uống ly sữa chua rồi lặp tức đi ra khỏi cửa.
Vinh Hưởng cau mày, nhìn nha đầu kia mặt lạnh vòng qua mình.
Vinh Nhung đi ra thư viện mới phát hiện rất nhiều nhìn về phía sau cô, vì vậy cô mới nghi ngờ quay đầu lại nhìn, thấy ảo giác đó quả nhiên vẫn còn đi theo mình. Nhưng hình như có gì không đúng lắm, nếu như là ảo giác, thì những người khác không thể thấy rồi, nói như vậy....
Vinh Nhung mở to hai mắt, có chút không dám tin tưởng, cứ như vậy mà nghẹn họng nhìn Vinh Hưởng từ từ đi về phía mìn. Khóe miệng Vinh Hưởng mang theo một nụ cười không rõ ràng, đứng ở trước mặt cúi đầu nhìn cô, còn cô thì ngây ngốc mà nhìn dáng vẻ tươi cười của anh. Bàn tay Vinh Hưởng vuốt vuốt tóc của cô, khóe mắt còn cong lên thành một đường cười.
"Này, em đừng nói là mình bị mộng du đó nha?"
Vinh Nhung lấy lại tinh thần, có chút không thể tin được chỉ vào anh, bắt đầu nói ra những lời mình cũng không thở nổi: "Anh...sao anh có thể vào đây được?" Đây chính là trường nữ mà.
Vẻ mặt Vinh Hưởng vô tội liếc nhìn cửa trường học: "Đi vào từ cửa chính."
"...." Vinh Nhung liếc xéo anh, rõ ràng là không tin, bảo vệ gác cổng trường bộ tốt đến mức có thể dễ dàng lừa dối sao?
"Được rồi, là anh trèo tường vào." Vinh Hưởng từ từ thỏa hiệp với cô, nhưng vẫn làm ra dáng vẻ không sao cả: "Tường của trường em cũng quá thấp rồi, tùy tiện cũng có thể đi vào. Về sau buổi tối nên cẩn thận một chút, ngộ nhỡ có con ma biến thái nào thì...."
Vinh Nhung nhìn chằm chằm vào anh, tức giận mở to hai mắt: "Anh bây giờ so với kẻ biến thái có khác gì nhau."
"Anh...." Vinh Hưởng mở miệng muốn phản bác, nhưng nhìn thấy đôi mắt to của cô, thì lại ỉu xìu, cười xấu xa đi tới: "Anh có biến thái thì cũng chỉ biến thái với một mình em thôi."
Vinh Nhung bĩu môi, nhấc chân lên đi về phía trước: "Ai mà thèm."
Vinh Hưởng nhìn cô giương nhẹ khóe môi, trong mắt tràn đầy nụ cười, đi tới nắm lấy tay cô. Mặt Vinh Nhung liền biến sắc, lập tức liền bắt đầu giãy giụa, cảnh giác nhìn chung quanh một chút: "Này, anh đang làm gì vậy. Nơi này là trường học đó."
"Vậy thì thế nào, chủ nhật giáo viên đều về hết rồi." Vinh Hưởng đem mười ngón tay đang đan chặt với nhau bỏ vào túi áo, tỉ mỉ vẽ vài vòng trong lòng bàn tay của cô. Lòng bàn tay cảm thấy tê ngứa, Vinh Nhung nhíu mày nhìn anh, trong lòng giễu cợt cười, đúng là ở đâu cũng có thể động dục.
Vinh Hưởng không biết suy nghĩ của người nào đó về mình, vừa cúi đầu liền nhìn thấy cô nhíu chặt chân mày lại, cả gương mặt đều trở nên trắng bệch, trong lòng anh thở dài, cuối cùng vẫn từ từ buông tay cô ra. Quả nhiên Vinh Nhung buông lỏng không ít, bước chân cũng nhẹ nhàng đi rất nhiều.
Trong lòng Vinh Hưởng chu xót, lời nào nói ra cũng có mùi vị ghen: "Anh cố ý tới tìm em, vậy mà em lại không muốn gặp anh, kể cả tay cũng không cho nắm."
Lỗi mũi Vinh Nhung hừ hừ mấy tiếng, dẫn anh tới sân thể dục đối diện có ít người qua lại: "Anh cho rằng ai cũng giống như anh sao, cả ngày không có việc gì làm. Gần tới thời gian thi, dĩ nhiên là em phải ôn tập rồi."
"Cho nên nói, em không hề trốn tránh anh?"
Vinh Nhung có chút dở khóc dở cười, bắt đầu khi nào thì Vinh Hưởng đã lo được lo mất như v