Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341760
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1760 lượt.
ậy rồi. Trong lòng cô buồn cười, nhưng vẫn nghiêm mặt trêu cợt anh: "Đương nhiên, trốn tránh anh cũng là một trong những nguyên nhân đó."
Quả nhiên Vinh Hưởng lập tức ngẩn người, sắc mặt cũng bắt đầu sa sầm xuống, rầu rĩ hỏi: "Tại sao lại muốn trốn tránh anh, anh đã làm gì chọc giận em sao?" Gần đây anh cảm thấy rõ ràng là cô đang có thái độ trốn tránh, cho dù bây giờ tính tình của cô rất giống như trước kia vừa ngoan ngoãn lại vừa dịu dàng, nhưng khi vừa nhắc tới quan hệ của hai người thì lại hiện lên dáng vẻ không có hứng thú lắm.
Làm cho anh mỗi lần đều có cảm giác thất bại như chưa từng có.
Vinh Nhung nhìn dáng vẻ nhỏ bé như bị ức hiếp của anh, trong lòng cười đến nghẹn, cố ý có chút ấp úng nói: "Anh không phải cũng nên nghĩ lại..."
Lông mày Vinh Hưởng càng nhíu chặt hơn, phiền não mà đá vào cục đá ở ven đường, giọng không được tự nhiên nói: “Chính vì nghĩ không ra mới đến tìm em."
Dáng vẻ bây giờ của Vinh Hưởng từ trước tới nay Vinh Nhung chưa bao giờ thấy qua, không hề thâm trầm, đột nhiên cô cảm thấy dáng vẻ ngây ngốc của anh như thế này rất đáng yêu. Nhưng vẻ mặt của Vinh Nhung vẫn như cũ, sau khi đứng vững liền hiện lên vẻ mặt thành thật nói với anh: "Đúng là em rất muốn về nhà, về nhà một lần thì lại bị anh trói ở trên giường một lần, em hoàn toàn không có thời gian làm chuyện của mình. Rốt cuộc thì anh...." Vinh Nhung ngượng ngùng nói tiếp, cuối cùng đỏ mặt xoay đầu đi: "Không thể kiềm chế chút sao."
Nét mặt của Vinh Hưởng đã trở nên không biết phải hình dung như thế nào, chỉ có thể nói ngoại trừ giật mình thì còn lại chính là vô cùng hả hê. Anh cũng không biết mình đắc ý cái gì, chỉ là cảm thấy khi Vinh Nhung nói ra như vậy, thì làm cho nữa tháng buồn phiền và phiền não của anh tất cả đều tan biến hết.
Anh kích động ôm lấy cô, không để ý đên việc cô giãy giụa mà đem cằm của mình chôn ở trong cổ cô: "Vậy thì sau này em trói anh ở trên giường đi."
"...." Người này thế nào mà toàn không nghe được trọng điểm của lời nói vậy?
Vinh Hưởng giơ tay lên sờ sờ mặt của cô, nhỏ giọng cười ở bên tai cô: "Nhìn kia, không có ai làm ấm giường cho em ngủ, giờ hai mắt đều thâm quần cả rồi kìa."
"Đó là công sức học tập của em đó." Tên háo sắc này, cái gì cũng nghĩ về vế kia. Trong lòng Vinh Nhung oán thầm, đưa tay đẩy anh: "Anh mua buôn tay, anh muốn em bị đuổi học à?"
"Sợ cái gì, nếu đuổi thì anh nuôi em."
Vinh Nhung im lặng, cuối cùng đạp một cước lên chân anh, Vinh Hưởng nhíu mày nhìn cô, cánh tay cũng buông lỏng ra. Vinh Nhung dựa vào cửa trường học, nheo lại mắt cười: "Vậy thì, Vinh thiếu gia có thể đi chưa? Không phải anh tới hỏi em nguyên nhân tại sao lại trốn tránh anh à. Nếu bây giờ đã biết thì mau đi đi.”
Vinh Hưởng nhìn cô, nguy hiểm nheo lại mắt: "Được lắm, Tống Niệm Nhung. Bây giờ em dám ra lệnh cho anh sao."
Vinh Nhung lắc lư dầu, le lưỡi rồi nói: "Không được sao?"
Vinh Hưởng gật đầu một cái, cười đến rất kỳ lạ: "Được, sao lại không được. Em nói cái gì thì nó là cái đo, tiểu nhân này đều làm theo hết. Chỉ là, anh cực khổ leo tường vào, có phải cũng nên có phần thưởng cho anh không?"
Vinh Nhung vừa nhìn thấy nụ cười kia thì cảm thấy da đầu mình tê dại, muốn chạy nhưng vẫn chậm một bước, áo đồng phục đã bị anh nắm lại, cả người cô đều bị anh kéo vào trong ngực.
"Sợ sao? Chậm đã, mới vừa rồi lúc khiêu khích anh tâm trạng rất hả hê mà." Vinh Hưởng cúi đầu nhìn cô, trong mắt để lộ ra tín hiệu nguy hiểm. Vinh Nhung nuốt nước miếng một cái, kéo vạt áo của anh: "Cái đó, Vinh Hưởng, chẳng lẻ anh...."
Vinh Hưởng nheo lại mắt cười, sau đó lặp tức bế cô lên, Vinh Nhung hốt hoảng nhíu chặt lấy anh, vừa hoảng sợ vừa giận vừa cáu: "Anh làm cái gì đó, mau buông em xuống."
"Đợi tới lúc tự nhiên anh sẽ thả em xuống."
"Anh là tên cuồng biến thái, mau thả em xuống. Em không cần làm...." Vinh Nhung khóc không ra nước mắt, bị người khác ôm đặt ở sân cỏ. Vinh Hưởng bẻ tay, các đốt ngón tay vang lên âm thanh răng rắc, Vinh Nhung bị sợ đến cả mặt đều biến săc, run run nói: “Em nói cho anh biết, anh mà dám ở chỗ này làm chuyện đó với em thì lúc trở về xem em trị anh thế nào. Em nhất định sẽ đem ném toàn bộ mấy mô hình sưu tập xe quý giá của anh, còn nhìn chúng nó bị thu hồi thế nào nữa."
"Quả nhiên chỉ có con gái và tiểu nhân là khó nuôi, lòng dạ thật độc ác." Vinh Hưởng ngoài miệng vẫn không quên đáp lại cô, nhưng động tác trong tay lại tuyệt không hề lơ là, nhanh chóng bắt đầu tới cởi giày của cô.
Vinh Nhung ôm lấy chân, vẻ mặt đau khổ bắt đầu cầu xin tha thứ: "Em sai rồi, sai rồi có được không, van cầu anh, anh đừng gãi nữa mà, anh biết em sợ nhất là cái này mà."
Vinh Hưởng không hề có dáng vẻ thương lượng, khi tay mới vừa đụng phải chân của cô thì Vinh Nhung liền nhắm hai mắt kêu to: "A...." ngày trước môi lần bị anh chọt thì mỗi lần cô đều không thể không khóc cầu xin tha thứ, trò đùa này của Vinh Hưởng không thu kém gì kiếp trước. Thường hay làm những chuyện ác liệt giống thế này.
Vinh Nhung nhắm hai mắt đợi rất lâu rồi, nhưng cũng không có cảm giác