Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342875
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2875 lượt.
đây cứ để anh lo. Em đến chăm sóc cho Nhạc Nhạc giúp anh” Hắn chưa nói bản thân mình cũng đã rất mệt mỏi, làm kiểm sát trưởng thành phố S này, một ngày làm việc mười mấy tiếng đồng hồ là chuyện bình thường.
Lúc này đã hơn hai giờ sáng, Tô Mộc Vũ nhớ mình còn có một buổi tiệc ngày mai phải tham gia liền ách giọng đáp ứng: “Vậy được”
Phía sau, hai tay Tiền Phong cắm trong túi, chỉ cười cười: “Nếu rảnh, nấu cho anh một bữa cơm, hai năm không ăn cơm em nấu, bổn thiếu gia đói đến phát gầy rồi đây, em phải chịu trách nhiệm đó!”
Tô Mộc Vũ trừng mắt nhưng đáy mắt lại chua xót, dùng sức gật đầu.
Hắn đứng sau lưng cô, không tiếng động mấp máy môi: Tiểu Vũ, anh yêu em.
Không ai nghe được, không ai thấy được, cũng không ai biết rõ bí mật này.
Tiền Phong nở nụ cười, cười tươi nở rộ trên đôi mắt hoa đào.
Thật ra hắn không vĩ đại yên lặng canh giữ bên cạnh, bảo vệ hạnh phúc của cô như vậy. Thế nhưng chỉ có hắn biết, hắn không sánh bằng Phong Kính, từ năng lực cho đến khả năng chống đối lại toàn gia tộc, bạn bè. Trên người hắn gánh vác chính là trách nhiệm của cả Tiền gia, hắn không bao giờ buông xuống được. Cho nên chỉ riêng một điểm này thôi, hắn cũng đã thua, huống chi, trong ánh mắt của cô, từ trước tới giờ cũng chỉ có một thân ảnh.
Vậy nên, hắn không cần nhiệt tình, chỉ đứng một bên ngắm nhìn mà thôi.
Ngồi trên ghế dài ngoài hành lang, Tiền Phong mỉm cười, sau đó giơ cánh tay lên che ánh mắt. Nghĩ đến Phong Kính: Con mẹ nó, lão tử mới không vĩ đại như vậy, còn muốn giúp địch nhân làm hồng nương mai mối.
Thôi thì cứ để cho hắn ích kỷ một lần đi.
__________________________
Mưa bên ngoài không biết khi nào thì đã ngừng rơi, nơi nơi đều tràn ngập hương vị tươi mát, ngay cả không khí cũng lạnh hơn trước.
Tô Mộc Vũ tựa đầu trên cửa sổ thủy tinh, taxi chở về tận nhà.
Chu Hiểu Đồng vẫn còn đợi cô, chỉ dựa vào trên ghế sa lon mà ngủ, nước miếng chảy xuống từ khóe miệng giống như đang mơ thấy điều gì tốt đẹp lắm.
Tô Mộc Vũ thật hâm mộ cô ấy, cuộc sống đơn giản mà sạch sẽ. Cô cười cười, ôm một tấm chăn lông đắp lên người Chu Hiểu Đồng.
Lại nằm trên giường, đầu Tô Mộc Vũ rất đau nhưng không có một chút buồn ngủ.
Cô cứ nhắm mắt nằm đó, tâm không biết đã phiêu diêu tới nơi nào, mơ mơ hồ hồ đến tờ mờ sáng mới ngủ được, đến chín giờ liền bị Kiều Na đánh thức.
Trợn mắt, chỉ nghe tiếng Kiều Na thét chói tai: “Cái cặp mắt mèo này là sao đây hả? Làm sao chị có thể ra ngoài gặp người đây?”
Tô Mộc Vũ nhìn vào gương, quả nhiên nhìn thấy đôi mắt sưng húp của mình, thật sự không cách nào gặp người khác.
“Mộc Vũ, chị nói thật cho em biết đi, rốt cuộc chị làm sao vậy?” Kiều Na sống cùng cô hai năm, tất nhiên biết rõ Tô Mộc Vũ sẽ không bao giờ gục ngã trước những chuyện bình thường.
Tô Mộc Vũ chỉ cười trừ.
Kiều Na thấy cô không muốn nói, chỉ có thể thở dài, biết rõ cô luôn là con vịt chỉ biết ương bướng giấu diếm trong lòng thôi, tự mình nhốt mình vào đường cụt, thôi thì mặc cô tự ngã rồi tự đứng dậy vậy.
Để mặc Kiều Na dùng hết phấn đến kem đánh đánh quét quét cả buổi sáng mới miễn cưỡng che đi vành mắt đen thui kia.
Thật vất vả mới thay đồ trang điểm xong, mở cửa ra chỉ thấy Phương Thiệu Hoa nghiêm mặt đứng đó. Hắn nhìn thấy cô, ba bước cũng thành một bước chạy tới, nắm chặt lấy cổ tay Tô Mộc Vũ kéo ra ngoài: “Theo tôi!”
Kiều Na vội ngăn lại: “Anh làm gì thế? Mộc Vũ còn phải đi dự một buổi tiệc quan trọng nữa”
Phương Thiệu Hoa cười lạnh, châm chọc: “Tiệc? Có người bán mạng vì cô mà còn muốn đi dự tiệc à? Tô Mộc Vũ, không nghĩ tới cô tàn nhẫn ngoài sức tưởng tượng của tôi như vậy”
Phương Thiệu Hoa nói rất tàn ác, nhưng Tô Mộc Vũ vẫn nhanh chóng bắt được những từ ngữ mấu chốt trong đó.
Tô Mộc Vũ nhíu mày, hỏi: “Ý anh là sao?”
Phương Thiệu Hoa liếc cô một cái, cười lạnh: “Ý gì? Hắn muốn tự giết chết chính mình, là ý như vậy đó! Tô Mộc Vũ, tôi nói cho cô biết, cô sẽ phải hối hận. Phương Thiệu Hoa này thề, cô không hối hận, tôi sẽ không mang họ Phương!”
Phương Thiệu Hoa Tức Giận
Tô Mộc Vũ bỗng nhói một cái.
Hắn làm sao vậy? Phong Kính, hắn lại làm cái gì?
Kiều Na đứng bên cạnh Tô Mộc Vũ, nói: “Mộc Vũ, đừng để ý đến hắn ta nữa, chúng ta đi thôi”. Cô đối với những tên con ông cháu cha này, không có một chút hảo cảm.
Tô Mộc Vũ chần chờ một chút, đứng nguyên tại chỗ, hỏi: “Rốt cuộc hắn làm sao vậy?”
Nói đùa cái gì vậy? Quả thật là câu chuyện đùa không vui chút nào!
Phương Thiệu Hoa nhìn là biết cô không tin, hắn cười lạnh, nói: “Hai năm trước, hắn vì cứu cô nên đành phải che giấu trước người khác, không tiếc thương tổn Nhu Y. Sau ngày kết hôn đó, hắn vừa ói ra máu, vừa bí mật lôi Nhu Y đi ly hôn, chỉ mới là ngày hôm sau thôi! Chỉ vì một câu, hắn không muốn lúc gặp lại, giữa hai người lại có sự hiểu lầm. Sau khi ly hôn, hắn lại bị đưa vào phòng cấp cứu, Nhu Y ở bên ngoài khóc tròn một đêm, khi đó cô ở đâu? Cô được mang ra nước ngoài an toàn, mọi người đều ở đây khóc, chỉ c