Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342877
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2877 lượt.
vẫn cho rằng, chính mình mới là người bị tổn thương sâu sắc nhất, thật không nghĩ đến…
Giống như một trò chơi, vui đùa cùng bọn họ một phen, chảy nhiều nước mắt như vậy, tổn thương nhiều như vậy, quanh đi quẩn lại thế nhưng lại là như vậy.
Trên giường bệnh, Vệ Nhu Y im lặng ngủ say, giống như một con búp bê sứ vẫn chưa từng tỉnh lại, mà dưới gối, một phong thư hơi lộ ra ngoài, phía trên viết một chữ “Tô”
Là thư cho cô sao?
Bàn tay Tô Mộc Vũ run rẩy, chậm rãi rút lá thư ra, mảnh giấy hơi ố vàng bởi thời gian.
Từng dòng chữ trên trang giấy mỏng đập vào, giống như mở ra toàn bộ thế giới trước mắt cô.
“Mộc Vũ.
Lúc cô đọc bức thư này, có lẽ tôi cũng chưa tỉnh lại, và cũng có lẽ đã chết rồi. Tôi không có thua cô, tôi thua chính là thua bởi ông trời, cái người luôn bất công với tôi.
Thật sự, tôi rất ghét cô, tôi luôn luôn, luôn luôn chán ghét cô. Tại sao cô lại có thể bình thường như thế? Tôi kém cô chỗ nào? Thế nhưng người cuối cùng chiếm được trái tim của Kính, lại chính là cô.
Tôi diễn một vở kịch với Kính, cũng không phải vì giúp cô, hay là cứu cô. Con người luôn rất ích kỷ, tôi cũng là một con người. Thật ra lúc trước tôi chủ động đến tìm Kính và đưa ra chủ ý này, tôi là muốn nắm lấy một cơ hội cuối cùng để giữ lại Kính, giúp tôi hoàn thành giấc mộng trở thành cô dâu của anh ấy. Cuối cùng tôi đã thành công, cho nên, tôi vẫn là người chiến thắng đúng không? Coi như ngày hôm sau chúng tôi liền ly hôn, nhưng cuối cùng có thể kết hôn với anh ấy, vẫn là tôi.
Tôi bị thương, cũng đừng cám ơn tôi, tôi không phải vì cô, mà là vì Kính. Tôi muốn anh ấy phải nhớ đến tôi cả cuộc đời này, cho dù người anh ấy yêu không phải là tôi đi nữa, thì tôi cũng sẽ nằm trong trí nhớ của anh ấy cả đời, ai cũng không thể thay thế, cho dù là cô cũng không được.
Lúc ấy, mối quan hệ giữa tôi và anh ấy ra sao, tôi cũng sẽ không nói cho cô biết, coi như tôi đang trả thù cô đi.
Cuối cùng, tôi xin cô một việc. Nếu cô có đọc được lá thư này, xin hãy tha thứ cho anh ấy.
Cô cứ coi như tôi chưa từng tồn tại, mà sau này cũng không tồn tại một người như tôi. Cho nên, tôi xin cô, tôi chỉ xin cô một lần duy nhất, hãy thay tôi ở bên cạnh anh ấy, anh ấy rất cô đơn.
Từ trước kia, anh ấy vẫn cô đơn đến tận bây giờ.
Vệ Nhu Y”
Tô Mộc Vũ đọc bức thư này, không cách nào hình dung được tâm tình giờ phút này của mình.
Thì ra những gì Phương Thiệu Hoa nói đều là sự thật, thì ra hắn thật sự…
Đôi mắt đỏ hoe của hắn, hắn vứt bỏ tự tôn để nói “Tô Mộc Vũ, anh yêu em!”
Trong cơn mưa to, hắn nằm im, thân thể lạnh như băng, một câu tê tâm liệt phế: “Tôi hận em”
Hắn nằm trên giường bệnh, trên cổ áo loang lổ vết máu, còn có vết nước trên khóe mắt.
Bức tượng gốm mẹ con kia, giống như được người vuốt ve cả ngàn lần.
…
Tô Mộc Vũ cầm lá thư, từng cảnh tượng ùn ùn kéo về trong đầu. Mưa, nước mắt, đêm tối, máu, đau… toàn bộ đồng loạt xuất hiện khiến cô tỉnh táo đồng thời cũng khiến cả người cô co rút.
Nước mắt không ý thức rơi xuống, thấm trên trang giấy, trái tim cô như một quả bóng hơi trướng to, rồi đột nhiên phát nổ.
Cô rốt cuộc, đã làm cái gì…?
Cô vô ý nỉ non: “Hắn vì sao lại không…”
Hắn vì sao lại không nói? Vì sao lại không giải thích? Vì sao cứ để cô tổn thương hắn hết lần này đến lần khác? Vì sao…?
Phương Thiệu Hoa bắt lấy bả vai cô, giống như là muốn lay tỉnh sự ngu xuẩn của cô: “Sao hắn không nói? Cô bảo một tên đàn ông làm sao có thể thừa nhận năng lực bảo vệ người con gái mình yêu cũng không có? Điều đó chẳng khác gì đưa cho hắn một con dao rồi bảo hắn tự đi tìm cái chết sao?”
Đây là tôn nghiêm của một thằng đàn ông, ai có thể bảo đó là buồn cười, ai có thể cho rằng nó là không cần? Thế nhưng, đây là tôn nghiêm của một thằng đàn ông! Cũng là trách nhiệm của một thằng đàn ông!
Bức thư trong tay rơi xuống, Tô Mộc Vũ giật mình, dùng sức tát lên mặt, sau đó điên cuồng chạy ra ngoài.
Cô muốn tìm hắn!
Lúc này, ngay lập tức! Một giây cũng không ngừng nghỉ!
Tô Mộc Vũ cái gì cũng không quản, cứ chạy như điên ra ngoài, cho đến khi ra cổng viện điều dưỡng mới sực nhớ bản thân mình không biết hắn đang ở đâu. Đôi mắt cô đỏ hoe, lần đầu tiên cô khẩn cầu Phương Thiệu Hoa, chỉ vì muốn biết hắn đang ở đâu.
Dọc theo đường đi không nhìn thấy chiếc xe nào, cô cứ như vậy mà chạy băng băng, như là chạy về phía mặt trời của mình. Dưới chân bị vấp, ngã nhào trên mặt đất, không sao, cô tiếp tục đứng lên, lại chạy băng băng.
Phong Kính, chờ em, xin anh chờ em một chút!
Em thế nhưng lại trốn chạy, thế nhưng lại do dự, thế nhưng lại nghi ngờ anh, thế nhưng lại không có chút tự tin.
Em không tin anh sẽ yêu em như vậy.
Em cũng không tin anh lại vì em mà làm nhiều như vậy.
Em lại càng không tin, thì ra hạnh phúc trong tầm tay, lại một lần nữa bị chính mình đẩy đi thật xa.
Thì ra người luôn ngăn trở anh lại chính là em. Thì ra người luôn nhẫn tâm với anh cũng chính là em… Thật xin lỗi, không, em không nói xin lỗi, bởi vì em biết câu nói kia không có ích lợi gì, cho nên em không