Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Tác giả: Lại Sơ Cuồng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342878

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2878 lượt.

nói xin lỗi, em chỉ xin anh, chờ em một chút, xin anh hãy chờ em một chút nữa thôi, chờ em đuổi theo anh.
Chờ em, mang cả trái tim mình đặt trước mặt anh…
Gió lớn như vậy, táp lên mặt cô, đôi chân băng băng chạy đến phát đau, không còn cảm giác nào. Tâm lại nặng nề, cô hận không thể bản thân có thể chấp cánh bay đi.
Để cho cô bay đi, hãy để cho cô bay đi, xin ông trời hãy cho cô một đôi cánh, để cho cô bay đến bên cạnh hắn.
__________________
Một căn phòng trong quán bar.
Trên sô pha, một người nằm đó, giống như liều mạng uống lấy uống để.
Trước mặt của hắn, những chai rượu nằm lăn lốc…
Mắt say lờ đờ, cho đến khi cái chai trong tay lại trống rỗng, mãnh liệt gia nhập hàng ngũ kia, khóe miệng hắn ngăn không được mỉm cười.
Mà bên cạnh hắn, quản lí quán bar như đang ra trận, chỉ đứng im đó, chỉ cần hắn uống xong một bình rượu, lương tâm quản lí lại như trùng xuống, giống như hắn uống không phải rượu, mà là máu của ông ta.
Ông ta đã tạo nghiệt gì đây? Nhất định là tháng trước không có đi chùa nên mới trêu chọc đến thần thánh như vậy. Nếu người này xảy ra chuyện trong quán bar của ông ta, đem đầu xuống cũng không đền hết tội được nha.
Lần thứ mười quản lí cố lấy dũng khí, tiến lên ngăn cản: “Phong thiếu, ngài đừng nên uống nữa, sức khỏe của ngài…”
Phong Kính ném một cái chai, lại đoạt lấy chai khác trên tay quản lý.
Dạ dày đau? Có liên quan gì sao? Sức khỏe? Cũng còn ai quan tâm đâu?
Tô Mộc Vũ, em thật tuyệt tình, có phải chờ ngày nào đó anh chết đi, em mới có thể quay đầu nhìn lại hay không?
Phong Kính cười, cười đến đôi mắt phát sáng. Cho đến lúc đang nâng bình rượu, đột nhiên một bàn tay đưa ra ngăn cản.
Một thân ảnh đang thở phì phò, mang theo giọng điệu cầu xin: “Đừng uống nữa, xin anh đó…” Ánh mắt của cô, một giọt nước mắt rơi xuống chai rượu.






Hai Người?
Đôi mắt mông lung của Phong Kính bị ngăn cách bởi một tầng sương mù. Hắn cố gắng quan sát người xuất hiện trước mắt, dường như là nghi ngờ bản thân mình đang nằm mơ.
Cô ấy làm sao có thể ở đây? Cô ấy hết lần này đến lần khác quay lưng đi, làm sao còn có thể quan tâm đến hắn đây?
Phong Kính, mày thật đáng thương, đáng thương đến như vậy, quả thật là mơ mộng hão huyền, ha ha ha…
Hắn cười, cười không chút âm thanh, muốn cầm lấy chai rượu nhưng là cái tay kia vẫn không chịu nới lỏng. Phong Kính nhíu nhíu mày ngẩng đầu, lại nhìn thấy một giọt nước mắt rơi xuống trước mặt hắn, nóng đến nỗi bàn tay hắn phải khẽ run lên.
Nhưng Phong Kính lần này như hết hy vọng, không bao giờ muốn cho cô bất kỳ cơ hội nào nữa, đẩy cô ra liền bước ra ngoài.
Tô Mộc Vũ cuống quít ôm lấy cánh tay hắn, cô mạnh bạo kiễng chân, đôi tay ôm lấy cổ của hắn, đem môi của mình dâng lên.
Đôi môi mềm mại dán chặt lên bờ môi lạnh như băng, giống như lửa cùng băng, một cái xoa dịu một cái.
Chưa bao giờ thấy qua một Tô Mộc Vũ quyết tuyệt như thế, chưa bao giờ thấy qua một Tô Mộc Vũ lớn mật như vậy, không để ý Phong Kính giãy dụa, liều mạng hôn lấy.
Hắn hung hăng cắn môi cô, một mùi tanh của máu tràn ngập khoang miệng cả hai. Hắn muốn cô đau, muốn cô đau gấp trăm ngàn lần nỗi đau của hắn. Tô Mộc Vũ cũng không hề trốn, chỉ dùng sức ôm lấy lưng Phong Kính, nước mắt hòa với mùi máu tanh.
Phong Kính vốn trốn tránh cùng giãy dụa, rốt cuộc cũng bị sự quyết tuyệt của Tô Mộc Vũ đánh bay. Hắn chuyển từ bị động sang chủ động, hung hăng hôn tới.
Nụ hôn của hắn mang theo máu tươi, mang theo trừng phạt, mang theo trả thù, nhưng cũng mang theo triền miên khó có thể áp chế.
Hắn biết mình đã bị đánh bại.
Phong đại thiếu gia không xem ai ra gì lại bị đánh bại bởi một người phụ nữ. Cô là thiên kiếp của hắn, chỉ cần hắn còn sống một ngày, liền sẽ bị tra tấn hết ngày đó.
Tô Mộc Vũ không có giãy dụa, cũng không có rên la đau đớn, càng không có cự tuyệt, ngược lại chỉ dùng sức ôm lấy hắn, giống như muốn ép mình trở thành một thể trên người hắn.
Cô phát ra một tiếng thở, giống như mùi vị ma túy, dụ dỗ hắn chạm vào, dụ dỗ hắn vuốt ve.
Tô Mộc Vũ cơ hồ là bị khiêng lên phòng trên lầu, sau đó cánh cửa bị đá mạnh, hoa mắt đã bị ném lên giường.
Tô Mộc Vũ mở mắt ra, nhìn thấy Phong Kính áp phía trên người mình, tay hắn nắm cổ cô, đôi mắt đỏ ngầu, ý vị cảnh cáo: “Nếu có lần sau, anh sẽ giết em, anh nhất định sẽ giết em!”
Hắn không phải nói ngoa, hắn thật sự bị ép đến muốn điên rồi. Nếu lại có lần tiếp theo, hắn thật sự có thể sẽ giết chết cô, sau đó sẽ đến tìm cô ở dưới địa ngục!
Hai người kia, giống như dây thừng quấn lấy nhau, dây dưa, giãy dụa lấy, chưa chết chưa buông.
Tô Mộc Vũ khóc nức nở, liều mạng lắc đầu: “Không đâu, sẽ không đâu, em thề, em không bao giờ như vậy nữa! Anh tin em đi!” Lời khẩn cầu mềm mại như vậy, đâm vào lòng người khiến từng tế bào cũng đều phát run. Giờ phút này, Tô Mộc Vũ không còn là chính mình, giống như hàng vạn người khác, mềm mại ôn nhu như nước, hôn lên đôi môi hắn.
Phong Kính giơ tay lên, che mắt.
Hắn hận