Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342789
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2789 lượt.
hưa có một bữa ăn ngon đúng nghĩa, chỉ cần đưa thức ăn đến đầu lưỡi liền không tự chủ nuốt vào. Liễu Huệ Thành ngồi bên cạnh, lâu lâu cũng có động đũa nhưng nhiều nhất chỉ là ngắm nhìn tướng ăn như hổ đói của cô, mỉm cười.
“Anh Liễu này, ở thành phố S này có thể tìm được một căn nhà giá rẻ ở đâu không?” Chu Hiểu Đồng hỏi.
“Sao vậy? Em muốn mua nhà?”
Chu Hiểu Đồng gật gật đầu, nói: “Ba mẹ em lớn tuổi rồi, căn nhà hiện tại đã quá xuống cấp, từ dây điện đến đường ống dẫn nước cũng không còn hoạt động tốt, ở đó quá nguy hiểm. Em muốn mua một căn nhà tốt hơn cho họ”
Kế hoạch này cô lập ra đã lâu, cũng có trong tay một ít tiền. Căn nhà cấp một cấp hai cô không mua nổi nhưng cấp ba cấp bốn vẫn có thể miễn cưỡng mua được. Thế nhưng cô không phải là người địa phương nên không hiểu lắm về bất động sản nơi này, cô hỏi rất nhiều người nhưng vẫn không được, hôm nay may mắn mới gặp lại Liễu Huệ Thành liền hỏi một chút xem sao.
Liễu Huệ Thành đáp: “Chuyện này để anh đi hỏi cho. Em ăn no không? Ăn no rồi thì nghỉ ngơi một chút, nơi này có phòng nghỉ, một tiếng sau anh gọi em dậy, nhé?”
Chu Hiểu Đồng cảm kích gật đầu. Cô thật sự, có chút chịu không nổi sự mệt mỏi nữa.
Đi theo Liễu Huệ Thành vào bên trong, lại đúng lúc nhìn thấy Tiền Phong cùng vị Đông Phương Uyển Nhi đi ra. Đông Phương Uyển Nhi hạnh phúc ôm lấy cánh tay Tiền Phong, cười đến ngọt ngào.
Mà Tiền Phong cũng vừa đúng lúc nhìn thấy hai người họ. Liễu Huệ Thành đi đằng trước, quay đầu lại mỉm cười cùng Chu Hiểu Đồng, cánh tay đôi khi vô thức vịn eo cô, thoạt nhìn rất thân mật.
Khuôn mặt vốn dĩ anh tuấn của Tiền Phong, lại biến thanh tro tàn khi nhìn thấy cô.
Trái tim đau nhói, tinh tế lan tràn trong huyết quản.
Cước bộ không biết khi nào thì đã dừng lại, cô nhìn thấy hắn cùng cô ấy, hắn nhìn thấy cô cùng hắn ta, hai người cách nhau một lối đi, gần nhau như thế lại như cách xa lận một con sông dài.
Cho đến khi Đông Phương Uyển Nhi lay lay ống tay áo Tiền Phong, lên tiếng: “Anh Phong?”
Tiền Phong dường như bừng tỉnh từ trong giấc mộng, kéo Đông Phương Uyển Nhi lướt qua Chu Hiểu Đồng cùng Liễu Huệ Thành. Khi đi ngang qua cô cước bộ của hắn cũng chưa từng dừng lại, giống như chưa từng quen biết cô.
Ai Là Báu Vật Của Ai?
Phụ nữ tại sao lại trầm mê trong phú quý? Thật ra nếu các ngươi để cho họ quen thuộc trong các món hàng vỉa hè, cũng sẽ không có gì xảy ra. Thế nhưng một khi họ được tiếp xúc với phú quý, thậm chí là có thói quen với chúng thì những thứ hàng xa xỉ đó sẽ như thuốc phiện khiến họ mê muội, từ nay về sau không thể nào thoát ly khỏi.
Đối với mỗi người phụ nữ đều có một ước mơ xa xỉ riêng. Chu Hiểu Đồng nghĩ, đối với cô, Tiền Phong có lẽ chính là vật xa xỉ kia.
Thế nhưng, vật xa xỉ cũng có cái giá của nó, nếu không mua nổi thì nên sớm từ bỏ.
Trong nháy mắt gặp thoáng qua nhau, ngón tay Chu Hiểu Đồng rung động một chút, nhưng vẫn cố nắm chặt bàn tay không để cho mình hiện ra bất kỳ điều gì khác thường.
Tiền Phong lái chiếc Porsche màu lam như bay trên đường, điên cuồng chạy như đua theo cơn bão, kim đồng hồ vận tốc từ số 0 nhích lên 60, đến 80, cuối cùng đến gần 150. Trên đường cao tốc chỉ thấy một bóng xe màu lam chạy như bay qua, không ít xe sợ tới mức liên tục phanh lại.
Tiền Phong như không nghe thấy, gương mặt anh tuấn đông lại thành một khối băng, đầu ngón chân nhấn ga, ngay cả chính mình cũng không biết đích đến, chỉ cứ lái một đường đến triền núi. Độ dốc rất cao, phía ngoài rào chắn là vực sâu, một khi rớt xuống nhất định chỉ có thịt nát xương tan.
Ngay lúc sắp tông vào rào chắn, hắn đạp thắng thật mạnh, cả người bởi vì quán tính mà nhào về phía trước, cái trán thiếu chút nữa là đập mạnh vào cửa kính chắn gió. Tiền Phong nắm chặt nắm tay, một quyền hung hăng nện vào tay lái.
Phịch một tiếng, âm thanh khiến cho người ta nghe thấy cũng cảm thấy đau.
Điện thoại di động vang lên, Tiền Phong vừa bắt máy đã nghe tiếng rống của Phương Thiệu Hoa: “Mẹ nó, Tiền thần kinh, cậu không muốn sống nữa hả? Mình đang ăn cơm tự dưng có người báo cậu đua xe trên đường. Cậu thật không muốn sống à? Muốn thế thì tìm cách khác chết đi, đừng ở đây gây náo loạn cho mình xử lý”
Tiền Phong không thèm nghe tiếp, đang định ngắt điện thoại, đột nhiên nghĩ tới điều gì liền nói: “Thiệu Thiệu à, tìm cho mình một người bạn gái đi, ngay lập tức tìm cho mình một người bạn gái!”
Phương Thiệu Hoa nghĩ rằng mình nghe lầm, Tiền đại thiếu gia hoa hoa công tử không ai bì nổi, thế nhưng lại xin người khác tìm cho mình một người bạn gái, mặt trời vẫn còn mọc ở đằng tây đó chứ?
Tiền Phong không nói khiến cho Phương Thiệu Hoa lo lắng, sợ hắn nhất thời luẩn quẩn trong lòng sẽ làm tiếp chuyện điên rồ gì đó. Phương Thiệu Hoa cắn răng nói: “Đi, mình đây ngay lập tức tìm bạn gái cho cậu”
Cho đến khi nghe thấy tiếng động cơ ô tô, Phương Thiệu Hoa mới thở ra một hơi, cúp điện thoại.
Tiền thần kinh này, sẽ không thật lòng yêu Chu Hiểu Đồng rồi đó ch